(1)Thất khiếu linh lung: Khuôn mặt đẹp đẽ, lung linh Phía trên đại điện, An Hoài Cẩn xoay chén rượu tinh xảo trong tay, hỏi một nữ tử đang ngồi trong đại điện, trong mắt tràn đầy ý cười: "Có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi không?" Mới đây, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung vừa tiết lộ những khoản chi tiêu cơ bản của mình trong 1 tháng, trong đó số tiền 15 triệu chu cấp cho vợ cũ nuôi con của anh đã thu hút nhiều sự quan tâm của khán giả. Theo những gì chủ nhân ca khúc "Chiếc khăn gió ấm" chia sẻ, tổng chi tiêu của anh trong 1 tháng lên tới 60 00:00 / 00:32. Thương Tín kể nỗi buồn không thể chu cấp cho vợ con. Những tháng ở nhà tránh dịch, vợ chồng ông cũng thỉnh thoảng lục đục vì chuyện tiền nong, cách nuôi dạy con lẫn khoảng cách tuổi tác (vợ kém ông 32 tuổi). Mâu thuẫn ban đầu chỉ là chuyện tranh cãi lặt Manga. Harem. Ecchi. Chuyển Sinh. Adult. Tập đầu tiên. Tập mới nhất. Theo dõi. Một thanh niên chán đời với ý định tự tử và đang tìm những cách tự tử nhẹ nhàng nhất trên internet thì vô tình vào một trang web dạng game MMORPG, thì thanh niên này quyết định chơi thử trước khi 08-T3-2016. Truyện dài kỳ. Nhật kí - Nicholas Sparks quả là một câu chuyện tình đầy cảm xúc, lãng mạn và thấm đẫm nước mắt giữa Noah và Allie. Có lẽ cái cách họ gặp nhau, yêu nhau cũng bình thường như những cuốn truyện tình yêu khác. Thế nhưng cao trào của tác phẩm này Thời điểm đăng in vào 28/4/2013 trên báo điện tử của Liên hiệp Hội KHKT Việt Nam có ý nghĩa để kỉ niệm, nhớ lại chiến thắng vang dội của quân ta tại chiến trường phía Nam, ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước 30-4. RWC0JfN. “Tần tiểu thư, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu?”“Gặp ở đâu? Ba ngày trước, khuê phòng nhà nàng. Bảy năm trước, gặp qua trên cây nhà nàng.” Chàng đã làm bộ không quen, vậy nàng cũng vờ như không biết...Bạn đang xem Nhật ký nuôi vợ của thế tử NHẬT KÝ NUÔI VỢ CỦA THẾ TỬ - NAM TIỂU MIÊU" /> NHẬT KÝ NUÔI VỢ CỦA THẾ TỬTác giả Nam Tiểu MiêuThể loại Cổ đại, cung đình hầu tước, oan gia, dưỡng thành, thế tử mặt dày vô sỉ VS bang sơn mỹ nhân, ngọt, sủng, chương 10 chươngTình trạng HoànVăn ánAn Vương tiểu thế tử An Hoài Cẩn không chỉ sinh ra phấn điêu ngọc mài*, bộ dáng xinh đẹp tuấn lãng, còn có một cái miệng lanh lợi, vừa có thể dỗ Vương phi vui vẻ, vừa khiến cho trên dưới Hoàng cung, từ Thái hậu đến Đế hậu không ai không thích. Tiểu ma vương có người chống lưng, khắp nơi gây họa, quậy đến Hoàng cung gà bay chó sủa, khiến An vương gia đau đầu không sửa trị tính cách bướng bỉnh của An Hoài Cẩn, phụ mẫu chàng quyết định đưa chàng tới phủ Uy Vũ đại tướng quân, nhờ cậy Tần gia giúp đỡ khổ luyện chàng vài ngày, có thể lừa gạt tiểu ma vương ngoan ngoãn học tập là tốt Hoài Cẩn ở Tần phủ quả thực như cá gặp nước. Gia quyến Tần tướng quân hiền lành, ôn hòa, đối với chàng luôn mỉm cười thân thiện. Tần đại công tử mỗi ngày đều dẫn chàng đi chơi, mặc dù những trò An thế tử tinh thông trước đây đều bị bại dưới tay Tần công tử, ngoài một chút khó chịu nho nhỏ, phần lớn thời gian chàng vẫn vui cả mọi việc chỉ thay đổi khi ái nữ Tần Nghênh Du của Uy Vũ tướng quân từ nhà ngoại trở về. Tiểu cô nương xinh đẹp lại suốt ngày chẳng nói chẳng cười, gương mặt như mùa Đông phương Bắc quanh năm rét lạnh. Không những thế, tuy rằng nàng nhỏ tuổi hơn chàng, lại có thể cưỡi ngựa, bắn cung, ở trong doanh trại quân đội tập võ, thậm chí sau khi tỷ thí, còn có thể treo chàng lên cây đào trong viện của nàng. Hành động này thật sự là một đả kích lớn đối với An thế tử, không chỉ khiến chàng yên tĩnh lại, còn ngoan ngoãn chủ động tới Vô Ảnh Các cầu sư học thế tử rời đi bảy năm, vừa mới trở lại kinh thành đã gấp không chờ nổi, nửa đêm leo tường vào phủ tướng quân, quấn lấy Tần Nghênh Du so kiếm. Nhiều năm không gặp, tiểu cô nương trong trí nhớ giờ đã là một mỹ nhân, chẳng qua gương mặt băng sơn kia vẫn thế. Chỉ khi gương mặt tươi cười vô lại của An thế tử ghé sát tai nàng thì thầm “Đã lâu không gặp, thật là nhớ” trên mặt nàng mới lộ ra vài phần tức giận, càng thêm xinh đẹp bức đó, An thế tử thỏa mãn hồi phủ, phu phụ Tần tướng quân cùng nhi tử được xem trò vui, chỉ có Tần Nghênh Du bị thua, tâm không cam tình không nguyện phải hứa theo phụ thân đọc mà, ba ngày sau, trong yến tiệc Hoàng cung, An vô lại còn làm như không có việc gì xoay chén rượu tinh xảo trong tay, trong mắt tràn đầy ý cười hỏi nàng “Tần tiểu thư, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu?”“Gặp ở đâu? Ba ngày trước, khuê phòng nhà nàng. Bảy năm trước, gặp qua trên cây nhà nàng.” Chàng đã làm bộ không quen, vậy nàng cũng vờ như không biết. Thế nhưng, tên xấu xa nào đó, tiệc còn chưa tan đã vội leo lên xe ngựa của nàng, không đứng đắn trêu trọc, còn bị Tần cô nương đạp bay xuống năm sau đó, mỗi tháng An thế tử đều đặn hai lần tới làm khách phủ tướng quân. Thế nhưng, không giống người khác tiến vào từ cửa lớn, An thế tử càng yêu thích nửa đêm trèo tường vào Ngưng Duyệt Các, trêu chọc tiểu cô nương, khi thì so kiếm, khi thì đánh gian chậm trôi, hoa đào trong viện rơi xuống lại trổ bông, tuấn nam mỹ nữ cùng nhau lớn lên, cùng nhau trưởng thành, tương tư lên men, vũ kiếm gảy đàn, cùng chàng đến bạch đầu giai các bạn đọc truyện vui!^^Chú thíchPhấn điêu ngọc mài ý chỉ những đứa trẻ trắng trẻo, xinh đẹp. Ở đây có nghĩa là An thế tử từ nhỏ đã có bộ dáng rất đáng thêm "Bỏ Túi" Kinh Nghiệm Du Lịch Phú Quốc 2018, Page Not Found Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game – Chỉ mong được thua lỗ nhưng cuộc đời lại không cho phép" loading="lazy" /> Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game – Chỉ mong được thua lỗ nhưng cuộc đời lại không cho phépNam chính Bùi Khiêm vốn dĩ chỉ là một công chức nho nhỏ, là một nô lệ của tư bản, thế nhưng lại may mắn được trọng sinh trở về thời gian 10 năm trước và được tặng kèm một hệ thống "Chuyển đổi Tài phú", hệ thống sẽ cấp cho hắn một số tiền chỉ để hắn thành lập công ty và bắt đầu kinh doanh. Edit Cẩn Cầm Du1, Tần Nghênh Du, từ nhỏ nàng đã thuộc về An Hoài Cẩn ta.1“Hoài Cẩn” là giữ viên ngọc đẹp trong lòng và “Du” là viên ngọc đẹp, ghép cả cụm lại nghĩa là mỹ đức – phẩm chất tốt đẹp trong mỗi con Đức trị vì Minh Nhạc đã được 5 năm, cây liễu đang đâm chồi, muôn hoa đua nhau nở rộ. Trong kinh thành bông liễu tung bay, người bán rong bên đường mặt đầy ý cười, quán trà hai bên thỉnh thoảng nghe thấy những tiếng ngâm thơ. Quả nhiên mọi thứ đều rất yên con tuấn mã vững vàng kéo xe ngựa đi giữa đường, làn gió nhẹ làm lay động màn che màu tím, lộ ra một nữ tử ăn mặc lộng lẫy ngồi trong xe. Trước xe ngựa là một người đang cưỡi chú ngựa ngẩng đầu kiêu ngạo đi trên đường, trong ngực còn ôm một đứa bé môi hồng răng trắng. Đứa bé kia thật sự rất không muốn, cứ ngọ nguậy mãi, làm người phía sau phải chậm lại không chỉ một hai ngựa đến trước cánh cửa màu đỏ thẫm, nữ tử đoan trang ưu nhã trong xe được thị nữ một bên thật cẩn thận đỡ xuống, đi đến bên cạnh nam tử nho nhã, mỉm cười dắt tay đứa bé xinh đẹp trong tay hắn.“Vương gia Vương phi, tướng quân và phu nhân chờ đã lâu, cung kính chờ đợi.” Ba người mới vừa tiến vào cửa, liền gặp được chủ nhân tươi cười thoải mái.“An Vương gia. An Vương phi.”“Tần tướng quân, Tần phu nhân, làm phiền rồi.”Đến đại sảnh, nữ tử được gọi là Vương phi buông tay đứa bé ra, đứa bé kia không chịu ngồi yên, đôi mắt xinh đẹp nhìn xung quanh một vòng, kéo tay mẫu phi ồn ào đòi đi ra vườn chơi đùa.“Hoài cẩn, không được bướng bỉnh.”Tần tướng quân vẫy vẫy tay, không để ý lắm “Ai, An Vương gia. Đương kim bệ hạ đều bảo là An thế tử trời sinh thông minh, tính giác ngộ tuyệt vời, có chút bướng bỉnh thì sao chứ.” Nói liền vẫy tay gọi thiếu niên yên tĩnh ngồi bên cạnh dẫn đứa bé kia đi chơi.“Đây là, Tần đại công tử.”Thiếu niên kia chắp tay chào hỏi “Tuổi còn nhỏ đã trầm ổn như thế, có Tần tướng quân rèn dũa, tương lai nhất định sẽ lập công lớn. Nâng cao uy quyền nước ta.”Thiếu niên không vì vậy mà kiêu ngạo “Vương gia khen nhầm.”An Vương phi nhìn hai người đi ra ngoài, lúc này mới mở miệng nói với Tần phu nhân một bên “Hoài Cẩn đành làm phiền hai vị.”Tần phu nhân trấn an vỗ vỗ tay nàng “Hai ngày nữa, tiểu nữ Nghênh Du từ nhà ngoại trở về, ba đứa bé nhất định sẽ chơi đùa vui vẻ.”Con trai An vương em trai ruột của đương kim hoàng thượng, An Hoài Cẩn. Tuổi còn nhỏ, thơ từ ca phú không nói, được cái miệng nhỏ rất lanh lợi. Dỗ cho trên dưới hoàng cung không ai không thích, tính cách lại ham chơi, không chuyên tâm đến học Quốc Tử Giám, cả ngày trêu mèo đùa chó, có một lần trêu chọc Thái phó tức đến bốc khói. Ở trong cung vui đùa gây họa vô số, nếu không phải hôm trước thả con chim Bát ca Thái Hậu nương nương mới nuôi bay đi, thì là hôm nay vẽ vài nét bút trong sách của Hoàng Hậu nương nương, dù sao cũng không ai trách tội. Vương phi thân thể yếu đuối, sinh hạ thế tử đã là một thắng lợi lớn, An vương phủ trên dưới tỉ mỉ che chở, trải qua mấy năm điều dưỡng mới có chuyển biến tốt đẹp. Con trai độc nhất dưới gối Vương gia, Vương phi sủng ái, mấy năm nay thật sự rất bướng bỉnh, Vương gia Vương phi nhẫn tâm cắn răng, đưa đến phủ Uy Vũ Đại tướng quân có quan hệ tốt để chịu giày vò khổ luyện vài ngày. Thầm nghĩ nếu có thể lừa gạt để chịu luyện võ là tốt Vũ Đại tướng quân là đệ nhất tướng quân Minh Nhạc, cách trị quân, tự mình có cách. Với đứa bé nho nhỏ cũng không nói Hoài Cẩn được Tần Nghênh Hiên dẫn đi dạo quanh phủ tướng quân, rồi dạo đến sa trường, tiểu thế tử vô cùng hứng thú, có rất nhiều đồ vật, vào trong sờ đông sờ tây nhìn một chút. Chơi một hồi, liền đòi đi tiền viện chèo thuyền trong hồ câu cá. Thiếu niên không phản đối, chỉ khẽ mỉm cười dung túng thân nói, dụ địch vào tròng nhất định không thể sốt khi An Vương phi rời đi, kéo An Hoài Cẩn lại dặn dò một phen, không được gây rắc rối. Đôi mắt An Hoài Cẩn lại chỉ lo nhìn chim anh vũ ở hành làng, mẫu phi hắn tức giận, thả hắn ra theo phu quân về tiểu thế tử vui vẻ ở lại tướng quân phủ như thứ nhất, An Hoài Cẩn theo Tần Nghênh Hiên chơi đùa. Chỉ là vị đại ca này lại chơi trò ném thẻ vào bình rượu mà hắn không tinh thông. Nội tâm miễn cưỡng cảm thấy hắn và chính mình cũng không kém nhau là thứ hai, An Hoài Cẩn theo Tần Nghênh Hiên thi leo cây, thi đấu bắt cá. Nhưng mà hắn thì bò lên trên, Tần đại thiếu gia lại có kinh công xuất sắc, nhẹ nhàng nhảy lên ngọn cây. An tiểu thế tử khịt mũi coi thường, thở hổn hển bò lên. Khi thi đấu bắt cá, nghe tùy tùng Tần thiếu gia nói thiếu gia nhà hắn mấy năm gần đây khi rất ít khi bắt cá, đắc ý một phen. Nhưng mà khi bắt cá, Tần thiếu gia kia bắt rất chuẩn, thủ pháp còn thuẩn thục hơn so với hắn. Buổi tối Tần phu nhân còn an ủi hắn, Nghênh Hiên luyện võ, nhãn lực cùng lực tay tất nhiên là tốt hơn so với hắn một chút. Lúc này mới dễ chịu một thứ ba, Tần thiếu gia mang theo hắn đi dạo khắp nơi trong kinh thành, chỉ là con trai tướng quân một mình cưỡi ngựa, hắn nhỏ bé dắt ngựa đi bộ bên cạnh cũng không vui vẻ gì. Đặc biệt là lúc gặp một ác bá trong thành, không cẩn thận đụng vào sạp đổ người khác, liền quay đầu đi. Hắn thì được hộ vệ bao bọc xung quanh, làm sao có thể so với Tần Hoài Hiên dễ dàng nắm cổ tay tên ác bá thu phục hắn ta. Tiểu thế tử nhanh nhẹn quan sát những hộ vệ bên cạnh không ai lo lắng cho thiếu gia bọn họ, chỉ có bách tính ven đường vỗ tay reo hò, các hộ vệ sắc mặt bình tĩnh chế trụ ác bá đưa đến quan phủ, giống như thiếu gia bọn họ chẳng qua làm chuyện đơn giản như thức dậy mở sớm ngày thứ tư, tiểu thế tử ăn không ngồi rồi, nhìn Tần tướng quân và Tần Hoài Hiên so đánh quyền và bắn cung trong viện, sáng mắt vỗ tay cổ giờ cơm trưa, Tần phu nhân chậm rãi đi đến, bên cạnh có một tiểu nha đầu đi theo, đầu búi tóc trái đào, mặc váy lụa màu vàng nhạt, phấn nộn đáng yêu. Nói là tiểu nha đầu, thực ra chỉ nhỏ hơn hắn 5 tháng 1 thế tử chống cằm, phát hiện bộ dạng nha đầu kia rất giống với vắt cơm nắm trong bát, suy nghĩ một lát cảm thấy không chừng đã tìm được thú vui nước xong, Tần tướng quân hiền lành hỏi tiểu thế tử có hứng thú đi xem sa trường luyện binh không. Tiểu thế tử cười vui vẻ, trả lời muốn đi. Trước khi lên xe ngựa, tiểu thế tử chú ý đến nha đầu kia đã búi tóc sơ đồng, cả người cũng là trang phục nam nhân. Lại không lên xe ngựa, thuần thục nhảy lên một con ngựa ôn hòa, cùng nhau thế tử nhíu nhíu, hắn từ trên xe ngựa, như một làn khói trèo xuống, hỏi Tần tướng quân có không thể cho hắn một con ngựa hay không, Tần tướng quân cùng Tần tiểu thiếu gia liếc mắt nhìn nhau một cái. Tần tiểu thiếu gia cười nói với hắn, hắn An Hoài Cẩn ít khi cưỡi ngựa, nếu không ngại thì có thể ngồi cùng một ngựa với Hắn Tần Hoài Hiên. Tiểu thế tử vui vẻ đồng Vương gia nghe thuộc hạ báo cáo hành tung tiểu thế tử mấy hôm nay, nghe đến đoạn hắn cưỡi ngựa đi quân doanh, uống ngụm trà, hừ một tiếng. Tiểu tử thúi, tự cho mình thông minh, ngày xưa luôn chê sa trường ầm ĩ, bây giờ lại muốn đi theo Tần tướng quân. Có người ép buộc, hắn sẽ không muốn, nhìn người khác đi, hắn lại vội vàng đuổi tiểu thế tử không hay biết mình đã lên thuyền giặc, vui vẻ đến sa trường. Nghe tiếng hô khẩu hiệu của tướng sĩ trong quân vang tận trời xanh, ổn định lòng mình, nha đầu bên cạnh sắc mặc bình tĩnh tiến về phía trước. Ngay sau đó liền ưỡn ngựa đi đến trước mặt thứ năm, tiểu thế tử nhìn thấy trong viện nhiều người cùng nhau luyện võ, thay đổi y phục, cũng đi theo bên cạnh. Còn rất có hứng thú mà đi theo một ngày. Nha đầu kia khiến hắn nhìn với cặp mặt khác xưa, toàn bộ quá trình không kêu một tiếng mệt mỏi khổ sở. Tiểu thế tử nghĩ dù sao nữ nhi tướng quân, bình thường. Chỉ là, trong phủ tướng quân đều là những gương mặt hiền từ, nhưng nàng lại không thích cười, thường xuyên không có biểu tình gì, mấy ngày tiểu thế tử trêu chọc nàng, chỉ là nha đầu kia không phối hợp, ngẫu nhiên trả lời hai câu, lạnh thứ sáu, Tần tiểu thiếu gia tự mình kêu hắn rời giường luyện võ, tiểu thế tử nhớ tới đêm qua lúc ngủ, lưng đau eo mỏi, chảy mồ hôi. Nhưng đối phương tự mình đến mời, không cam tâm tình nguyện mà đi theo luyện nửa ngày liền bỏ đi chơi. Lúc đang chơi, nhìn thấy nha đầu kia hô hấp vững vàng, đuổi theo tiết tấu của Tần tướng quân mà không loạn chút thứ bảy, tiểu thế tử chơi xong rồi, muốn tìm thú vui mới. Chạy đi tìm nha đầu kia, trên đường đi cố nhớ lại tên nàng là gì, à, Tần Nghênh Du. Đột nhiên liền nhớ lời phụ vương dạy dỗ, Hoài Cẩn Cầm Du. Cảm thấy hai người rất có duyên phận, càng không hối hận với quyết định vào sân viện nàng, Tần phu nhân nhàn nhã ngồi ở một bên thưởng trà, nha đầu kia đang thưởng thức cung tên nhỏ trong tay, là Tần tướng quân tự mình làm cho nữ nhi, An Hoài Cẩn vừa thấy liền biết không là vật phàm. Vèo một tiếng, mũi tên trúng hồng Nghênh Du tập mãi thành thói quen, cầm cung hỏi hắn “Ngươi muốn thử một chút không?”Tần phu nhân mở miệng cười “Hoài Cẩn. Thử xem đi.”Tiểu thế tử tiếp nhận, trong lòng cảm thấy rất nặng, nha đầu này sao có thể cầm lấy nhẹ nhàng như vậy. Nhưng khi bắn tên ra ngoài, vẫn cách bia ngắm một khoảng. An tiểu thế tử lại bắn mấy mũi tên, toàn rơi trong không trung, ngày thường chưa bao giờ chịu nhục, như thế nào mà đến phủ tướng quân, hoàn toàn bất thoải mái trả lại, hỏi kia nha đầu “Muốn đi hoa viên chơi không?”Tần Nghênh Du nhìn mẫu thân, nàng vốn có nhiệm vụ trong người. Mẫu thân gật đầu, gọi một thị nữ bên cạnh coi chừng hai đứa bé. Liền trở về nói với phu quân nhà mình, tiểu thế tử kia xương cốt không tệ, nếu chỉ nhìn mặt thể chất, cũng có thể nói là không thua kém Nghênh Hiên nhà thế tử chơi một lát, có người đi theo bên cạnh, chơi không thoải mái. Bảo người lui không đến vừa mới rời đi thì lại xảy ra chuyện, tới giờ cơm chiều, tiểu thế tử hành lễ với tướng quân và phu nhân, bày tỏ chính mình đã ra ngoài nhiều ngày, cần phải trở về. Đêm đó liền dẫn người, thu thập hành lý đi trở thứ hai, Tần tướng quân Tần phu nhân mang theo ái nữ ái tử tự mình tới cửa nhận lỗi với An vương, Vương gia Vương phi đã nghe thấy chuyện hôm qua, cười chân thành, ngược lại không để ý chút nào. Còn giữ tướng quân và phu nhân lại ăn cơm trưa, hẹn ngày khác tự mình tới cửa nói lời cảm ơn. Tần tướng quân nghi hoặc, An vương gia dẫn mọi người đến góc hậu viện, trong viện là thế tử mấy ngày trước còn bướng bỉnh bây giờ đã nghiêm túc theo thầy luyện tập đứng tấn, lần nữa học lại những điều cơ bản.“Hôm qua đứa nhỏ trở về tự mình mở miệng nói ngưỡng mộ phong thái tướng quân, làm chúng ta suốt đêm vì nó mà mời thầy về dạy võ, nó nói muốn học được vượt nóc băng tường giống như Tần tiểu thiếu gia.” Thầy dạy võ kia đã được trong cung tuyển chọn kỹ càng, lúc trước An thế tử không biết đã làm cái gì, thầy dạy võ phải khóc rống rơi lệ, nhất định muốn cáo lão về quê, hoàng đế cực kỳ an ủi, thưởng không ít đồ, mới có thể giữ người lại. Dù sao cũng là thầy dạy võ danh chấn thiên hạ, thật vất vả mới có thể đưa đến hoàng tướng quân vừa nghe, nhìn ái nữ bên cạnh. Thôi, thôi, mục đích đã đạt được là tốt. Ăn cơm trưa xong, Vương phi đưa rất nhiều quà cảm ơn, cùng Vương gia tự mình đưa một nhà tướng quân hồi phủ.“Tuy nói lần này đã đạt được mục đích, nhưng lần sau Du Nhi không thể hồ nháo.”Nữ hài tử ăn điểm tâm, không thèm để ý gật đầu. Tần phu nhân mở miệng, lại không biết nói như thế nào, cuối cùng trực tiếp nói “An thế tử không biết võ công, con a, lần sau không thể cột hắn trên cây được.” Nói xong, vỗ đứa con trai đang cười lớn, một nhà bốn người cùng nhau ăn điểm năm sau, một năm rét đậm, mấy ngày trước tuyết rơi khắp nơi, rơi suốt hai ngày. Trong viện tuyết phủ thật sâu, sáng sớm tinh mơ, phủ Uy Vũ tướng quân lại rất náo nhiệt. Tỳ nữ quét dọn sân nhà, thỉnh thoảng chơi đùa vài cái, đánh gậy trượt tuyết, ném cầu tuyết.“Tướng quân tốt lành.”Uy Vũ đại tướng quân dậy rất sớm vẫy tay “Không có việc gì, các ngươi muốn chơi thì chơi đi.” Nói xong liền tự mình đi sang một bên đánh quyền. Quản gia cho cho bọn họ một ánh mắt, tự biết phải làm gì, rồi mọi thứ đều yên tĩnh lại. Tướng quân tuy đối với hạ nhân vẫn luôn hiền hòa, nhưng bọn hắn cũng phải biết đúng mực. Tướng quân phủ cũng không phải là nơi muốn làm gì thì làm.“Phụ thân.”“Hôm nay Hiên nhi đến chậm hơn chút. Vi phụ đã đánh được một trận quyền.”Tần Nghênh Hiên cười cười, vô cùng ấm áp.“Tướng quân, tiền viện đưa thư đến, là Vô Ưu các gửi đến.”“Vô Ưu các?” Tần đại thiếu gia mở thư ra. Bọn họ không có liên lạc nhiều với Vô Ưu bức thư ra, bên trong là hàng chữ mạnh phụ, giờ Mão từ 5 giờ đến 7 giờ sáng ngày mai xin được làm phiền Ngưng Duyệt các, xin bồi tội trước. Hoài cẩn.“Ngưng Duyệt các? Chỗ ở của muội muội. Vô Ưu các…… An thế tử.”Tần tướng quân gật đầu, ba năm trước An thế tử chủ động bảo muốn đi Vô Ưu các tu hành học Ưu các nổi danh thiên hạ kia, có lợi với quốc gia, hoàng đế cũng phải cho vài phần mặt mũi. Vô Ưu các chủ tuy tính tình ngạo mạn, nhưng kiến thức rộng rãi, võ công cao không nhìn được, các đệ tử bên trong các đều là cốt cách thanh kỳ, không nhìn xuất thân. Nhưng bản thân lại không thu nhận đồ đệ. Cũng không biết vì sao năm đó tiểu thế tử đến, các chủ lại tự mình thu nhận đồ đệ. Ngoại giới chỉ nghe nói các chủ kia lúc thu nhận đồ đệ đánh giá tiểu thế tử tám chữ, thiên tư trác tuyệt, mười phần thành ý.“Ý của An thế tử là gì?”Tần tướng quân nhìn thư một chút, cười cười, không trả lời vấn đề của hắn. Nâng bước đi vào trong viện “Phu nhân lại nhìn chút đi.”Tần phu nhân tiếp nhận, nhìn thoáng qua, phu quân đối diện, đối phương tuy là Hoài Cẩn, vẫn cứ lo lắng nhìn thoáng qua “Phu quân không nhắc nhở Du Nhi sao?”“Đúng lúc kiểm tra võ công của con bé, cô nương nhà chúng ta rất nghịch ngợm, không đọc sách tử tế, nếu võ công cũng bị người ta dồn ép, xem con bé có lý do gì để kiêu ngạo.” Nói như vậy, nhưng lại rất mong Nghênh Hiên đứng ở một bên nhìn phụ thân nhàn nhã tự đắc đứng bên cửa sổ, hỏi mẫu thân “Chuyện này có quan hệ gì với Du nhi?.”Mẫu thân thân mật kéo tay trưởng tử “Hiên Nhi từ nhỏ võ nghệ cao cường, trong đám tiểu bối cùng tuổi không có địch thủ, con a, tự nhiên không hiểu. Mẫu thân hỏi con, bọn họ gặp qua nhau mấy lần?”“Một lần, Du Nhi còn…… Con đã hiểu.” Ngày đó thiên chi kiều tử bị muội muội nghịch ngợm nhà hắn cột vào trên cây, với khẩu khí này sợ là không dễ dàng bỏ qua tướng quân khoanh tay đứng nhìn hai mẫu tử phía sau “Ngày mai có trò hay để xem.” Edit tháng 6, đoàn sứ thần Nam Quốc vào kinh, đúng lúc hoa nhài trong kinh thành Minh Nhạc nở rộ, Hoàng Đế thừa dịp hoa nhài khoe sắc chào đón khách quý, tổ chức yến tiệc ở Ngự Hoa Nghênh Du ngồi trên ghế, sắc mặt không đổi châm trà cho mẫu thân, vài ánh mắt tuỳ ý đánh giá trên người nàng. Thiếu kiên nhẫn như vậy, quốc yến vừa mới bắt đầu, Hạ Hầu gia đã không nhịn được mà ra tay sao?Nàng không chút để ý nhìn vài lần, đụng phải An Hoài Cẩm ngồi trước Hoàng Đế. Quốc yến kiểu này, từ trước đến nay hắn đều không đến, dù sao mọi chuyện có Hoàng Đế làm chủ cho. Quả thật bất ngờ khi thấy hắn ở Hoài Cẩn cũng nhìn về phía này, mắt đào hoa cong cong, không trốn tránh chút nào, nâng chén với nàng. Tần Nghênh Du liếc hắn một cái, không nhìn hắn tác nhỏ này tất nhiên không thể trốn khỏi ánh mắt Hoàng Đế ngồi trên cao, cô nương Tần gia này thật là có ý hội tiến hành được một nửa, Hạ Hầu gia bắt đầu không an phận. Hạ Hầu Vũ Bác kia trắng trợn khiêu khích Tần gia, yêu cầu muốn luận võ cùng Tần Nghênh Linh Uyển bên cạnh nàng nói nhỏ “Thật là tự xem trọng mình. Nghênh Hiên ca ca cũng không phải để hắn tùy ý khiêu chiến.” Tần Nghênh Du vẫn bình thản uống trà như cũ, đây tất nhiên không phải mục đích thật sự của hắn là quốc yến, lại còn là ngày đầu tiên Hoàng Đế sẽ không để cho bọn họ gây chuyện.“Thần thấy nữ nhi Tần tướng quân hôm nay cũng tham gia yến hội, không bằng để biểu muội thần Hạ Hầu Hà Âm và nữ nhi Tần tướng quân đánh với nhau vài chiêu trợ hứng.”Hạ Hầu Vũ Bác tuy tập võ nhưng lại càng am hiểu văn hơn. Biểu muội hắn Hạ Hầu Hà Âm từ không có nhiều hứng thú với cầm kỳ thi hoạ, chỉ có hàng năm luyện võ. Mục đích chủ yếu của Hạ Hầu gia là nhằm vào Tần gia. Mà mục đích chính là để nàng luận võ với Hạ Hầu Hà Âm. Nàng nhìn nàng ta, không bằng hôm nay nàng chấp Đế nhìn qua, gật đầu với Tần Nghênh Du. Nhớ lại hai ngày trước phụ thân đã giao phó “Du Nhi con tùy ý ra tay, bệ hạ nói, mọi chuyện có ngài ấy làm chủ.” Tần Nghênh Du buông chén trà trong tay, theo chưởng sự trong cung đi thay y mỹ nhân như hoa như ngọc cầm kiếm đứng giữa Ngự Hoa Đế nhìn An Hoài Cẩn đang chơi đùa quạt xếp trong tay, giống như không hứng thú với trận quyết đấu này. Hoàng Đế híp mắt không thể hiểu nổi hai đứa nhỏ này. Một người lạnh giá như biên giới phía bắc quanh năm bão tuyết ,làm người khác chùn bước. Một người náo nhiệt như ngôi sao sáng nhất trong cung điện, khiến từng người từng người đuổi trống đột ngột vang lên, thanh âm lúc ẩn lúc hiện. Hạ Hầu Hà Âm cầm kiếm chạy nhanh đến, đối mặt với nữ tử vẫn luôn đứng tại chỗ, trong mắt không có cảm xúc đàn tranh nâng cao, nàng ngước mắt, trong chớp nhoáng, lãnh kiếm ra khỏi vỏ, đao quang kiếm ảnh 1. Cầm kiếm chặn lại, khoé miệng cong lên một chút, nhanh chóng ra tay, ba chiêu đẩy nàng ta trở về.1 đao quang kiếm ảnh tàn sát khốc liệtHạ Hầu Hà Âm buộc phải lùi về sau vài bước, không thể tin được nhìn nàng. Dù sao cũng là sứ thần, không nghĩ đến nàng ta lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Là do nàng khinh Đế ngồi trên cao vỗ tay. Hạ Hầu Vũ Bác vẻ mặt có chút dữ tợn. Hoàng Đế nhìn An Hoài Cẩn, hắn vẫn là bộ dáng ăn không ngồi rồi như cũ, ăn điểm Nghênh Du cầm kiếm trong tay, vị quận chúa này vẫn còn chiêu khác Binh khí trong tay va vào nhau, Tần Nghênh Du trong mắt không có cảm xúc gì đối mặt với đôi mắt đầy giận dữ của Hạ Hầu Hà bên giao chiến, hiển nhiên phải có người thua Nghênh Du ra tay không hoa mỹ, không bận tâm mặt mũi Nam Quốc, đẩy lùi quận chúa về phía sau. Đẩy lùi hai bước, nàng lại không ra tay, bất luận kiếm pháp của Hạ Hầu Hà Âm sắc bén thế nào, nàng cũng chỉ đỡ lấy. Hạ Hầu Hà Âm trán đổ mồ Hầu Vũ Bác đứng dậy “Hoàng Đế bệ hạ, không biết quý quốc có ý gì.”Thừa tướng cười tủm tỉm sờ râu “Hai cô nương chơi đùa với nhau mà thôi. Thái tử không cần phải nhúng tay.”Hạ Hầu Vũ Bác bị thừa tướng cảnh cáo như vậy, cũng trở lại bình tĩnh, không tiếp tục nhiều Hầu Hà Âm lại không bình tĩnh như vậy, kiếm như đánh vào bông, bị người ta trêu chọc một hồi. Dần dần, bước chân có chút hỗn loạn. Tần Nghênh Du cong khóe môi, Hạ Hầu Hạ Âm vừa mới cảm thấy không ổn, đối phương đã bay đến cạnh người nàng, bên hông xoay chuyển cùng với cánh hoa nhài bay múa trong không trung, dùng kiếm pháp vô cùng quỷ dị đánh vào lưng, Hạ Hầu Hà Âm thu kiếm nhảy sang một bên, nhưng mà sức mạnh của chuôi kiếm không thể bỏ qua, toàn bộ phần lưng đau Nghênh Du thu tay, chơi đùa thời gian dài như vậy, nàng ta cũng nên ra sát chiêu rồi. Quả nhiên hai người đánh nhau vài chiêu, Hạ Hầu Hà Âm bắn ra ba cây ngân châm từ trong tay áo. Một nhóm nữ tử xem luận võ bên cạnh kêu lên, nàng ta lại bắn ra ba cây châm nữa. Kiếm trong tay đánh đến cùng Nghênh Hiên ngồi ở phía dưới xem chiến, khuôn mặt tuấn tú lạnh tanh. Vị quận chúa Nam Quốc này đúng là thủ đoạn âm hiểm gì cũng dùng. Nhưng đối phương là Du Nhi, nàng ta nhất định sẽ Hoài Cẩn uống trà nhìn thoáng qua, sắc mặt không đổi. Lúc nữ nhân kia chơi đùa với hắn, tùy tiện một cánh hoa cũng thể thành chỗ để nàng mượn lực. Huống gì là một cây ngân Nghênh Du nhìn qua sáu cây châm đang phóng tới, thân hình chuyển động, trường kiếm trong tay ngăn ba cây ngâm châm lại. Mũi chân khẽ nhúc nhích, dẫm lên ba cây ngân châm còn lại xoay người nhảy lên, trường kiếm mang theo gió lạnh đâm về phía Hạ Hầu Hà Âm, nhìn khuôn mặt giật mình của nàng ta, lại thu kiếm, xoay người nhảy về phía sau nàng ta, động tác nhanh đến mức người ta phải tặc lưỡi. Triều thần trong điện trợn tròn mắt nhìn nữ nhi lạnh lùng của Uy Vũ tướng quân đưa lưng về phía họ, trở tay cầm kiếm, trường kiếm chỉ sau lưng quận chúa Nam Quốc kiêu ngạo kia, là vị trí trái Nghênh Du thu kiếm, cầm kiếm hành lễ, đây là lễ nghi so kiếm. Không chiêu nào nàng rơi vào phải rơi vào thế hạ phong, thu kiếm cũng mặc kệ người trên võ đài còn đang ngẩn ra tự mình đi xuống hành lễ với Hoàng Đế.“Tốt, tốt, tốt, thật sự xuất sắc. Người đến, thưởng.” Liên tiếp ba chữ tốt, sắc mặt Hạ Hầu Vũ Bác vô cùng khó coi, bảo người sau lưng đưa người còn đang ngơ ngẩn trên võ đài xuống. Lúc này, thật sự yên tĩnh. Mặt mũi đã mất hết, còn mặt mũi nào mà gây chuyện ở Đế nhớ đến cái gì đó, quả nhiên Ân Hoài Cẩn đang phe phẩy cây quạt trong tay, dáng vẻ vô cùng biếng nhác. Chỉ có cặp mắt đào hoa xinh đẹp kia đầy ý cười, giống như là ngay từ đầu đã biết được sẽ có kết quả thế này. Tiểu tử tối, có người đang quỳ bên ngoài phòng nào đó trong sứ quán 2, trong phòng vẫn đang vang lên tiếng động đập phá đồ vật.2 Sứ quán nơi ở của sứ thần“Quận chúa, không nên đập phá.”“Quận chúa bớt giận.”Hạ Hầu Vũ Bác lạnh mặt nhìn người đứng hóng chuyện đầy sân. Phất tay bảo bọn họ lui xuống. Nổi giận cho cả Minh Nhạc đều biết nàng ta mới chịu sao? “Đủ rồi. Đừng ném nữa. Giống cái dạng gì.”“Biểu ca.”“Ngồi đó cho ta.”“Biểu ca, Tần Nghênh Du kia không cho muội mặt mũi, muội muốn viết thư, để tỷ tỷ và tỷ phu cùng đến.”Hạ Hầu Vũ Bác nhìn nàng một cái. Gật đầu. Ánh mắt thâm trầm, từ Nam Quốc đến đây, hơn nữa còn là đưa tin, thế nào cũng phải cần một tháng, lúc này càng không thể gấp gáp. Huống hồ chuyện quan trọng nhất là sự kiện kia. Chuyện bọn họ mưu đồ suốt hai năm. Nhất định phải khiến kinh thành Minh Nhạc nổi lên tinh phong huyết vũ 3.3 Tinh phong huyết vũ gió tanh mưa mắt đã đến thời gian nóng nhất trong năm, không khí từng đợt nóng bức truyền đến. Thật vất vả mới đến buổi tối, mọi người đều sẽ ở trong viện mình tránh triềuHoàng Đế hết sức giận dữ “Vụ thứ ba rồi, lại thêm một nữ tử thế gia bị hại, Đại Lý Tự các ngươi có đặt trẫm vào mắt không. Còn có Kim Ngộ Vệ, buổi tối các ngươi tuần tra kiểu gì vậy.”Tất cả mọi người quỳ gối bên trong đại điện, mồ hôi lạnh tuôn ra.“Không được để trẫm lại phải nghe tin có người bị ngộ hại. Bãi triều.”Dưới chân thiên tử, đúng lúc đoàn sứ thần Nam Quốc vào kinh, lại xuất hiện một kẻ hái hoa tặc, đặc biệt chỉ ra tay với các nữ tử được sủng ái của các nhà đại thần, liên tiếp ba vụ. Hoàng Đế vô cùng giận dữ, Đại Lý Tự trước sau không phá được vụ án này. Hái hoa tặc kia là cao thủ võ công, nhưng cao thủ võ lâm trong thiên hạ nhiều vô cùng. Mà những nữ tử thế gia bị hại lại ngại mặt mũi, không chịu phối hợp điều tra, vụ án vô cùng khó đại nhân Đại Lý Tự ngồi trên bàn của mình, xong rồi. Bây giờ Hoàng Đế rất tức giận. Nhắc đến chuyện này lại nhớ đến chuyện xưa, hai mươi năm trước cũng có hái hoa tặc có thủ pháp giống như vậy ra tay với nữ tử nhà trọng thần, cuối cùng bị quan phủ bày thiên la địa võng bắt lại, nơi bắt được lúc đó là khuê phòng của Thái Tử Phi đã được đính hôn, cũng chính là Hoàng Hậu nương nương. Mà lần này hái hoa tặc đi đến đâu, đều lưu lại chữ viết, một chữ “Ninh”. Nữ tử trong tên có chữ “Ninh” không ít, nhưng trùng hợp là tên của Hoàng Hậu nương nương cũng có chữ “Ninh”. Mà bệ hạ cực kỳ sủng ái Hoàng Hậu nương nương. Những chuyện này liên hệ với nhau, lại không phá được án, Thường đại nhân vội uống một bầu chết người hơn là, Hoàng Hậu nương nương trúng độc không rõ nguyên nhân, cũng may thân thể không tháng tám, Hoàng Hậu và mấy vị phi tần được sủng ái đến miếu chùa Hoàng gia ở ngoại thành dâng hương lễ Phật, còn ở lại 7 ngày. Hoàng Đế phái không ít trong binh, cuối cùng dứt khoát hạ chỉ, để Tần gia quân đi theo. Cảm thấy còn thiếu gì đó, dù sao cũng là nữ quyến, miếu chùa lại lớn, địa hình phức tạp. Dứt khoát gọi Tần Nghênh Du vào cung bảo nàng cũng đi là chuyện gì vậy.“Tiểu thư, vừa nãy nô tỳ bất ngờ nghe được tiểu ni cô kia nói sau núi có một sơn động, là một nơi để tránh nóng nhưng lại ít người biết đến. Chúng ta đi xem một chút đi.”Tần Nghênh Du đến cũng không có việc gì làm, đến ngày thứ ba, nàng đã sớm mốc meo. Lá gan của nàng từ trước đến nay đều rất lớn, vừa nghe được liền mang theo người đi này rất bí ẩn. Cây cổ thụ che trời, gió lạnh phơ phất. Nhưng bên trong lại có suối nước nóng, xung quanh lại rất mát mẻ, chùa Hộ Quốc này địa hình quả nhiên kỳ nàng dạo qua một vòng, không có gì nguy hiểm. Tần Nghênh Du đi xuống suối nước nóng, hai người ai cũng không chịu xuống với nàng. Không thì thôi, tự nàng Hoài Cẩn nghe thấy có người nói chuyện, nhìn từ trên cây xuống. Thì thấy nha đầu kia, nàng đã cởi áo ngoài, An Hoài Cẩn nhớ đến dáng vẻ tức giận lần trước của nàng, nhanh chóng dời ánh mắt. Nghĩ lại thấy không đúng, hắn không thể ở lại đây. Kinh tài diễm tuyệt 4, thế tử nổi tiếng kinh thành lần đầu gặp chuyện này, giờ phút này lên tiếng cũng không được, không lên tiếng cũng không được.4 Kinh tài tuyệt diễm đẹp kiến người khác phải kinh sợTần Nghênh Du chỉ mặc áo lót, liền nhảy xuống. Rất thoải mái. Nghe thấy trên cây có động tĩnh, liền ném đá niên nhanh nhẹn nhảy xuống, phe phẩy cây quạt trong tay.“Hảo xảo a.” Giống như chính nhân quân tử không có nhìn nàng.“Sao ngươi lại ở đây?”“Sao ta không thể ở đây.” Đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia có chút quá phận. Ngữ khí rất là vô tội. Giây tiếp theo liền đá về phía hắn.“Này, nàng nha đầu này, ta đến trước. Đây chuyện ngoài ý muốn.”Tần Nghênh Du bình tĩnh, hôm nay nàng nhất định phải tật xấu này của hắn. Nhanh chóng mặc áo ngoài vào, bàn tay mang theo bọt nước đánh Hoài Cẩn phe phẩy cây quạt, nhẹ nhàng trốn tránh. Tần Nghênh Du vừa thấy gương mặt hắn liền tức giận. Giơ chân đá qua, bị người cầm lấy mắt cá chân, hắn dùng sức, kéo chân nàng lại, tiến lại gần nàng. Đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn.“Ngoan, đừng náo loạn. Bây giờ ta sẽ ra ngoài.”Tần Nghênh Du bị lời nói thân mật của hắn làm cho đỏ mặt, chân còn bị hắn nắm trong lòng bàn tay, giãy giụa không ra. Không chút nghĩ ngợi, kéo ống tay áo của hắn, ý xấu muốn kéo hắn cũng ngã vào suối nước nóng.“Tiểu thư.” Hai người từ bên ngoài chạy vào, thấy tiểu thư nhà mình và An thế tử nổi lên trên mặt nước. Vốn vô cùng lo lắng, tiểu thư nhà nàng bơi không tốt, nhưng nhìn người trong nước con ngươi trong trẻo, động tác không chậm đi chút nào. Hiểu rõ tiểu thư nhà mình đang có hứng hai người cứ đánh đi. Các nàng vui vẻ yên tĩnh ở một bên nhìn hai người đánh nhiên, hai người đều dừng lại. Hai bên sơn động truyền đến tiếng bước chân.“Trốn đi.” Từ Hàn Linh Trúc đều biết võ, lập tức phi thân lên cây. Hai người trong nước cũng ngừng đánh, bơi đến phía sau hòn đá trốn ở nói như thế nào, bị người thấy không tốt. Hơn nữa, bước chân người đến có lực, nhất định là người biết võ, bên trái là bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng của nữ nhân, là một tổ hợp không phù hợp.“Chủ tử, xung quanh không ai.”“Ừ, xuất hiện đi.”An Hoài Cẩn và Tần Nghênh Du nhìn nhau một cái, tiếng bước chân nữ tử vang lên. “Chủ tử.”“Ừ, đêm nay động thủ. Nhất định phải thành công.”“Vâng.”Đột nhiên xung quanh đều yên tĩnh, bước chân trầm ổn của nam nhân kia ngày càng gần bọn họ. An Hoài Cẩn ôm lấy người đang nắm lấy ống tay áo của mình, lặn Nghênh Du bị xuống dưới nước có chút lực bất tòng tâm, nàng biết bơi không phải giống nhau kém. Giờ phút này chỉ có thể tùy ý hắn ôm, nỗ lực nín thở. Chú ý đến ánh mắt người ôm mình có chút không đúng. Cúi đầu nhìn lại, phát hiện áo lót của mình ướt đẫm, lộ ra cái yếm màu nguyệt bạch? bên trong, còn có đường cong phát dục hoàn mỹ của nữ tay véo hắn, lại không cẩn thận sặc nước, khuôn mặt nhỏ phồng lên, nàng không chịu được. Tiếng bước chân trên bờ ngày càng gần, An Hoài Cẩn ôm người chìm xuống. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang cố gắng nhịn thở của nàng, cau mày. Cúi người hôn trong lồng ngực mở to hai mắt, khó có thể tin nổi. Muốn động đậy, An Hoài Cẩn cầm lấy cánh tay của nàng đặt trên người mình, nhẹ nhàng mơn trớn bên hông nàng, nử tử trong lòng mở miệng ra. Đầu lưỡi của hắn nhân dịp tiến vào trong miệng như để hắn tiếp thêm không khí như vậy cũng không quá khó chịu, Tần Nghênh Du không thầy dạy cũng hiểu ôm lấy eo hắn, một tay ôm cổ hắn, đôi tay còn giận dỗi nhéo hắn. Môi cũng thuận theo mở ra. Áo khoác ngoài của hắn tản ra trong nước, Tần Nghênh Du nhìn thoáng qua, nhắm mắt, đưa chân quấn lấy, tránh để người trên bờ phát hiện có gì không tay có thể ôm hết cái eo thon của nữ tử trong lòng, một tay hắn liền có thể khống chế. Cái miệng nhỏ nhắn cong lên, để mặc cho hắn tiếp thêm không khí. Bên hông được đôi chân thon dài của nàng quấn lấy, nước suối có chút nóng, giờ phút này An Hoài Cẩn cảm thấy toàn thân bốc lửa. Ôm lấy người đang chậm chạp hít thở nhưng có chút tức giận, chủ động liếm mút môi hắn, dùng sức hướng chui vào lồng ngực hắn, hỏa khí ngày càng bốc lên mãnh liệt.“Tiểu thư, tiểu thư. An thế tử, có thể lên rồi.”An Hoài Cẩn nghe thấy giọng nói, ôm lấy người trong ngực đã có chút không chịu nổi đi lên. Lên bờ mới phát hiện nàng đã hôn mê bất Tần Nghênh Du tỉnh lại đã là buổi chiều, đầu óc choáng váng, thở dốc, còn có chút khó chịu. Linh Trúc đút nước cho nàng, Tần phu nhân đứng ở mép giường, “Biết chính mình biết bơi không giỏi, một hai đòi đi hồ nước chơi, nếu không phải có An thế tử, hôm nay con không dễ dàng tỉnh lại như vậy.”Nằm trên giường nghe mẫu thân nhắc nhở hồi lâu, mới cung kính tiễn người ra ngoài, nằm trên giường duỗi chân. Nhớ tới gì đó “Linh Trúc, sau khi ta hôn mê xảy ra chuyện gì.”Linh Trúc và Từ Hàn liếc nhau một cái, vô cùng khó xử.“An Hoài Cẩn lại làm cái gì.” Người nằm trên giường bệnh thở hổn hển ngồi trúc cúi đầu không biết mở miệng như thế nào, nói như thế nào. Nói tiểu thư người ngất đi, An thế tử hô hấp nhân tạo cho người trước mặt chúng ta, còn đè lên ngực người để người phu nước ra ngoài. Tuy rằng đều là ý tốt, chỉ cần tiểu thư người không ngại cả người quần áo xộc xệch, nước làm quần áo có chút xuyên thấu, trước ngực một mảng đẹp đẽ. Thôi, dù sao cũng không có gì đáng ngại, An thế tử sợ người khó chịu, cởi bỏ dây yếm phía sau lưng ra. Cái gì cần xem cũng đã thấy hết rồi. Nhưng mà, tiểu thư, người thắng một ván, An thế tử cả mặt đỏ bừng, lỗ tai cũng đỏ ửng. Người dùng dáng người của mình đánh bại An thế biết nếu nói như vậy ngay bây giờ tiểu thư nhà nàng có cầm kiếm đi tìm An thế tử đánh một trận. Ngôn Tình “Tần tiểu thư, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu?” “Gặp ở đâu? Ba ngày trước, khuê phòng nhà nàng. Bảy năm trước, gặp qua trên cây nhà nàng.” Chàng đã làm bộ không quen, vậy nàng cũng vờ như không biết... NHẬT KÝ NUÔI VỢ CỦA THẾ TỬ Tác giả Nam Tiểu Miêu Thể loại Cổ đại, cung đình hầu tước, oan gia, dưỡng thành, thế tử mặt dày vô sỉ VS bang sơn mỹ nhân, ngọt, sủng, HE. Số chương 10 chương Tình trạng Hoàn Văn án An Vương tiểu thế tử An Hoài Cẩn không chỉ sinh ra phấn điêu ngọc mài*, bộ dáng xinh đẹp tuấn lãng, còn có một cái miệng lanh lợi, vừa có thể dỗ Vương phi vui vẻ, vừa khiến cho trên dưới Hoàng cung, từ Thái hậu đến Đế hậu không ai không thích. Tiểu ma vương có người chống lưng, khắp nơi gây họa, quậy đến Hoàng cung gà bay chó sủa, khiến An vương gia đau đầu không thôi. Để sửa trị tính cách bướng bỉnh của An Hoài Cẩn, phụ mẫu chàng quyết định đưa chàng tới phủ Uy Vũ đại tướng quân, nhờ cậy Tần gia giúp đỡ khổ luyện chàng vài ngày, có thể lừa gạt tiểu ma vương ngoan ngoãn học tập là tốt nhất. An Hoài Cẩn ở Tần phủ quả thực như cá gặp nước. Gia quyến Tần tướng quân hiền lành, ôn hòa, đối với chàng luôn mỉm cười thân thiện. Tần đại công tử mỗi ngày đều dẫn chàng đi chơi, mặc dù những trò An thế tử tinh thông trước đây đều bị bại dưới tay Tần công tử, ngoài một chút khó chịu nho nhỏ, phần lớn thời gian chàng vẫn vui vẻ. Tất cả mọi việc chỉ thay đổi khi ái nữ Tần Nghênh Du của Uy Vũ tướng quân từ nhà ngoại trở về. Tiểu cô nương xinh đẹp lại suốt ngày chẳng nói chẳng cười, gương mặt như mùa Đông phương Bắc quanh năm rét lạnh. Không những thế, tuy rằng nàng nhỏ tuổi hơn chàng, lại có thể cưỡi ngựa, bắn cung, ở trong doanh trại quân đội tập võ, thậm chí sau khi tỷ thí, còn có thể treo chàng lên cây đào trong viện của nàng. Hành động này thật sự là một đả kích lớn đối với An thế tử, không chỉ khiến chàng yên tĩnh lại, còn ngoan ngoãn chủ động tới Vô Ảnh Các cầu sư học nghệ. An thế tử rời đi bảy năm, vừa mới trở lại kinh thành đã gấp không chờ nổi, nửa đêm leo tường vào phủ tướng quân, quấn lấy Tần Nghênh Du so kiếm. Nhiều năm không gặp, tiểu cô nương trong trí nhớ giờ đã là một mỹ nhân, chẳng qua gương mặt băng sơn kia vẫn thế. Chỉ khi gương mặt tươi cười vô lại của An thế tử ghé sát tai nàng thì thầm “Đã lâu không gặp, thật là nhớ” trên mặt nàng mới lộ ra vài phần tức giận, càng thêm xinh đẹp bức người. Đêm đó, An thế tử thỏa mãn hồi phủ, phu phụ Tần tướng quân cùng nhi tử được xem trò vui, chỉ có Tần Nghênh Du bị thua, tâm không cam tình không nguyện phải hứa theo phụ thân đọc sách. Thế mà, ba ngày sau, trong yến tiệc Hoàng cung, An vô lại còn làm như không có việc gì xoay chén rượu tinh xảo trong tay, trong mắt tràn đầy ý cười hỏi nàng “Tần tiểu thư, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu?” “Gặp ở đâu? Ba ngày trước, khuê phòng nhà nàng. Bảy năm trước, gặp qua trên cây nhà nàng.” Chàng đã làm bộ không quen, vậy nàng cũng vờ như không biết. Thế nhưng, tên xấu xa nào đó, tiệc còn chưa tan đã vội leo lên xe ngựa của nàng, không đứng đắn trêu trọc, còn bị Tần cô nương đạp bay xuống đất. Nửa năm sau đó, mỗi tháng An thế tử đều đặn hai lần tới làm khách phủ tướng quân. Thế nhưng, không giống người khác tiến vào từ cửa lớn, An thế tử càng yêu thích nửa đêm trèo tường vào Ngưng Duyệt Các, trêu chọc tiểu cô nương, khi thì so kiếm, khi thì đánh cờ. Thời gian chậm trôi, hoa đào trong viện rơi xuống lại trổ bông, tuấn nam mỹ nữ cùng nhau lớn lên, cùng nhau trưởng thành, tương tư lên men, vũ kiếm gảy đàn, cùng chàng đến bạch đầu giai lão. “Nhật ký nuôi vợ của thế tử” là một đoản văn ngắn vui vẻ, hài hước về quá trình dưỡng thành của căp đôi oan gia An Hoài Cẩn cùng Tần Nghênh Du. Mạch truyện chắc chắn, ngòi bút tinh tế, cao trào vừa đủ tạo nên một câu chuyện ngọt ngào, hường phấn, ngược chết cẩu độc thân. =]]]] Chúc các bạn đọc truyện vui!^^ Chú thích Phấn điêu ngọc mài ý chỉ những đứa trẻ trắng trẻo, xinh đẹp. Ở đây có nghĩa là An thế tử từ nhỏ đã có bộ dáng rất đáng yêu.

nhật ký nuôi vợ của thế tử