Các sao phụ, tá, sát, hóa cùng đến Cung Huynh Đệ, cát hung lẫn lộn. Chủ về hòa hợp nhưng có "hình thương". Hoặc chủ về hòa hợp mà không giúp đỡ lẫn nhau được. Hoặc chủ về anh chị em đông nhưng hình khắc, ở riêng, tranh chấp (giữa đồng sự tuy có trợ lực, nhưng
Trong các đệ tử của Đức Phật, Xá Lợi Phất là đệ nhất trí tuệ, có thần lực siêu quần, ông nhiều tuổi hơn Đức Phật 4 tuổi. Ông cung kính phụng sự Đức Phật mấy chục năm, thành kính tu hành, hoằng dương Phật Pháp, chưa từng có chút trễ nại ngạo mạn nào. Đối
Xem ra đúng là Yêu Thanh dùng tên giả, Độc sư mỗi người sợ hãi, làm đồ đệ của hắn cũng không phải sự tình sáng rọi gì, một khi tiết lộ, mỗi người đuổi giết, dù sao Phù Thiên Đại Lục là nhân loại làm chủ, cho dù Yêu nhân lại càn rỡ cũng không thể phá bỏ quy
"Cũng khó trách Huyễn Hoa Cung ra giá lớn như vậy, nói ra thì họ cũng thật sự là đủ thảm" Thẩm Thanh Thu thầm nghĩ ta nhiều lắm chỉ là đánh ngất xỉu một tiểu đệ tử Huyễn Hoa Cung, lại không làm cái gì khác, sao Huyễn Hoa Cung lại thành người bị hại đầy khổ đau?
Tên truyện: Đồ Đệ Nhà Ta Là Phản Diện. Tác giả : Phần Hương Hoả Kỳ Lân. Thể loại : đam mỹ, cổ đại, huyền huyễn, nguyên sang, xuyên thư, trọng sinh, nhân thú, niên hạ, sư đồ luyến, dưỡng thành, hỗ sủng, chủ thụ, 1x1.
Thế nhưng niềm tin vào một Thiên Chúa yêu thương như thế, một phản diện gay gắt với ông quan tòa bất chính trong dụ ngôn, ngay cả đối với Ki-tô hữu chúng ta, cũng có thể trở thành rất mong manh; Thiên Chúa yêu thương, Thiên Chúa xót thương vẫn có thể bị ngay chính các Ki
6CEQ. Editor VệnTảng sáng, cỏ cây thức giấc, mây sớm vờn quanh, sương trắng vây bọc núi xanh, tiên khí dập dải thang đá ẩn hiện trong mây mù, bóng dáng mơ hồ của hai thiếu nữ hiện ra. Hai nàng mặc đồng phục xanh sẫm, bên hông đeo chuông bạc rủ tua tinh xảo, tay cầm tay chạy xuống núi. Cô nàng thấp bé dường như chưa tỉnh ngủ, vừa che miệng ngáp vừa hỏi, “Sư tỷ à, dậy sớm thế làm gì?”“Muội quên hôm nay là ngày gì à?” Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Liễu Huyên Huyên khấp khởi chờ mong, “Là ngày đệ tử mới Thái Huyền Tông nhập môn mỗi năm một lần đấy!”Uyển Thu giật mình tỉnh cả Huyền Tông là môn phái tu chân nổi tiếng nhất đại lục Thần Châu, được vô số thế hệ tu tiên tranh nhau hướng đến. Tiêu chuẩn tuyển đệ tử của Thái Huyền Tông cực kỳ khắt khe, mỗi năm sẽ mở đại hội tuyển chọn một lần với muôn trùng khảo hạch, cuối cùng chỉ chọn mười người trong mấy nghìn người ứng tuyển, thu nạp làn gió mới cho môn Thu là đệ tử trúng tuyển năm ngoái nên vai vế thấp nhất Thái Huyền Tông, giờ có đệ tử mới thì nàng sẽ thăng chức thành sư tỷ!Nghĩ thế, Uyển Thu phấn chấn hẳn, hai thiếu nữ không hẹn mà cùng bước nhanh hơn, nóng lòng muốn xuống sơn môn hóng hớt. Hai người cắm đầu chạy, không phát hiện một bóng người lảng vảng trong mây mù phía trước, đến khi nhận ra thì đã muộn, sắp tông trúng người ta rồi!Hai thiếu nữ hốt hoảng cùng hô lên, chuẩn bị tinh thần ngã sấp mặt, không ngờ cơ thể chợt nhẹ bẫng, một dòng sức mạnh ôn hòa lướt đến giúp các nàng đứng vững Huyên Huyên lặng lẽ thở phào, chờ thấy rõ người trước mắt thì suýt hít ngược ngụm khí mình vừa thở ra, “Mạnh… Mạnh sư huynh!”Mạnh sư huynh?Uyển Thu nghe vậy cũng hít một hơi, kinh ngạc tròn Mạnh sư huynh trong truyền thuyết đó sao?Thiếu nữ nín thở nhìn niên trước mắt cũng mặc đồng phục xanh sẫm giống các nàng, nhưng kiểu dáng tinh tế hơn nhiều, vải dệt trơn nhẵn như có ánh sáng chảy qua, viền tay áo thêu hoa văn phức tạp bằng chỉ bạc, càng cho thấy địa vị không tầm sức đẹp đẽ quý giá là thế, vậy mà vẫn không bì được bản thân người mặc niên chừng hai mươi, tóc đen cột cao, ngũ quan đẹp tuyệt trần, hàng mi như lông quạ cong thành một vòng cung duyên dáng nơi đuôi mắt, thoạt nhìn cứ ngỡ hạc tiên chỉ sống ở nơi cao nhất Thiên Cực Thu nhìn đến ngây ngẩn, bị Liễu Huyên Huyên nhéo một cái mới tỉnh hồn, vội đỏ mặt hành lễ, “Mạnh… Mạnh sư huynh khỏe ạ!”Mạnh Trần gật đầu, lướt mắt qua hai nàng rồi tiếp tục lên núi, bóng dáng nhanh chóng biến mất sau mây giờ Uyển Thu mới dám thở mạnh, kích động nắm tay Liễu Huyên Huyên, “Trời ơi, rốt cuộc cũng được gặp Mạnh Trần sư huynh bằng xương bằng thịt! Còn đẹp hơn trong truyền thuyết nữa!”Trước kia luôn nghe mọi người đồn Mạnh Trần sư huynh dung mạo tuyệt đỉnh, tiên khí ngút trời, thanh cao thoát tục, không giống người phàm… nàng còn nửa tin nửa ngờ, nghĩ làm gì có ai khoa trương như vậy, giờ gặp mới biết lời đồn không sai chút nào!“Đương nhiên.” Liễu Huyên Huyên cười khì, nhỏ giọng tiết lộ, “Cho muội biết bí mật nè, bọn ta đều lén gọi Mạnh sư huynh là Thái Huyền đệ nhất mỹ nhân đó.”Uyển Thu đồng tình, tuy Thúy Hà Phong cũng có rất nhiều sư tỷ xinh đẹp, nhưng Mạnh Trần sư huynh đã vượt qua cái “đẹp” thông thường rồi. Y như được tạc ra từ băng tuyết, nếu phải miễn cưỡng tìm từ miêu tả thì chỉ có thể hình dung bằng bốn chữ phong thái tiên nhân mà thôi.“Mạnh sư huynh là người như thế nào ạ?” Uyển Thu càng nghe càng hăng, không nhịn được hỏi, “Huynh ấy mạnh thế, có phải là khó gần lắm không?”“Không đâu.”Liễu Huyên Huyên quay lại nhìn bóng dáng đã khuất từ lâu, khẽ khàng bảo, “Huynh ấy là người rất dịu dàng.”Mạnh Trần là thiên tài danh xứng với thực, bắt đầu tu luyện trễ nhưng mới hai mươi mấy đã đột phá cảnh Nguyên Anh, làm chấn động cả Thái Huyền Tông lẫn giới tu chân. Y có khí chất không vương khói bụi trần gian nên các đệ tử Thái Huyền Tông sinh lòng kính phục, tự biết chênh lệch quá xa nên không dám gần gũi Huyên Huyên cũng cho là vậy, cho đến buổi học sáng hôm đó, nàng đang vội vã chạy đến võ đài, lúc chạy ngang Mạnh sư huynh thì bị gọi lại, y giơ tay phủi nhẹ sau gáy không ngoa, lúc ấy Liễu Huyên Huyên có cảm giác như được khai quang, tiên khí lượn trên đỉnh đầu.“Mạnh… Mạnh sư huynh!” Bình thường tính nàng hấp tấp, lúc căng thẳng còn luống cuống tay chân, lưỡi sắp thắt nút, nói năng lộn xộn, “Muội muội muội… làm sao ạ?”“Không có gì.” Thanh niên buông tay xuống, đôi tay trắng ngần lồng trong tay áo rộng, cất giọng hiền hòa, “Dính chiếc lá thôi.”Sau đó nàng mới biết có một sư đệ đùa dai, thả con sâu lông trên tóc mình, Mạnh Trần sư huynh lo nói ra sẽ khiến nàng sợ nên chỉ bảo là có lá trên đó, Liễu Huyên Huyên nhận ra vị con cưng của trời đứng trên mây kia thật ra là một người rất tinh ý, rất dịu mà mới vừa rồi…Liễu Huyên Huyên cụp mắt, có hơi lo Trần sư huynh có gì đó không bình mắt trong veo, ôn hòa như nước kia bỗng trở nên giá lạnh, chỉ nhìn một cái đã khiến nàng như bị đóng băng.—o0o—Tu vi cảnh Nguyên Anh có thể dùng thuật Súc Địa Thành Thốn, đi hết mấy nghìn bậc thang chỉ trong chớp mắt, nhưng Mạnh Trần không chậm rãi bước từng bước trên dải thang không thấy điểm cuối, tập trung cảm nhận cảm giác chân thật khi hai chân chạm trước, y đã trải qua cảnh ngộ không thể đi bằng chân trong hơn một tháng. Tứ chi bị phế bỏ, gân mạch đứt, đôi tay quen cầm kiếm thế mà không nhấc nổi cành cây khô, đôi chân không thể đi lại, tàn phế triệt một tháng đó, Mạnh Trần đêm ngày suy ngẫm, tại sao mọi chuyện lại biến thành như mất hết thanh danh, gánh tội giết hại đồng môn. Các trưởng lão Chấp Pháp Đường vô cùng đau lòng, tống y vào địa lao thanh lý môn đệ mà y dốc lòng chăm sóc hạ độc cổ cho y. Sư huynh thân như anh em đích thân phế bỏ tu vi của y. Sư tôn dẫn y nhập đạo, một tay nuôi nấng lại chẳng buồn nghe một câu biện bạch, ông chĩa mũi kiếm vào cổ họng y, ánh mắt lạnh lùng, muốn đích thân lấy mạng Trần tự hỏi, y sống không thẹn với đất trời, không thẹn với bất kỳ ai. Y kính trọng sư tôn, thề dành cả đời trả ơn ông. Y đối đãi với sư huynh sư đệ thành tâm thành ý, tình nguyện nhảy vào dầu sôi lửa bỏng vì đối thì tại sao họ lại đối xử với y như thế?Tại sao lại lừa dối y, hạ nhục y, hủy hoại y?!Lòng chân thành của Mạnh Trần lại đổi lấy sự khinh rẻ, chà đạp, sao y có thể không hận?!Kiếp trước, y dứt khoát tự sát, thà chết cũng không để chúng toại nguyện, nào ngờ vừa mở mắt đã quay trở lại thời điểm những âm mưu đen tối kia còn chưa rõ manh Trần nhắm mắt rồi mở mắt, con ngươi âm u khó bắt đầu rạng, sương trắng tan dần, bình minh rực giờ tất cả chỉ mới bắt đầu, mặc kệ là ông trời thương xót hay bỡn cợt, y chắc chắn sẽ không để thảm kịch kiếp trước tái kẻ đã hãm hại y, làm nhục y, nhất định y sẽ bắt bọn chúng trả giá!Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, Mạnh Trần nhìn theo, thấy vài đệ tử áo xanh vội vàng chạy xuống bậc thang. Họ đang vui vẻ đùa giỡn xô đẩy nhau, thấy Mạnh Trần thì lập tức chỉnh trang y phục, ngoan ngoãn đứng thẳng tay nép sát đùi, căng thẳng hô, “Mạnh sư huynh khỏe ạ!”Mạnh Trần nhớ hai thiếu nữ trước đó cũng vội vã chạy xuống núi, bèn hỏi, “Dưới núi có chuyện gì sao?”Một đệ tử đón ánh mắt của Mạnh Trần, nuốt nước bọt nói, “Thưa… thưa sư huynh, hôm nay là ngày đệ tử mới nhập môn nên mọi người đều ra sơn môn xem náo nhiệt ạ!”Ngày đệ tử mới nhập môn?Thế chẳng phải…—o0o—“Đến rồi đến rồi!”“Đệ tử mới năm nay coi bộ ngon lành ghê, ai cũng sáng sủa.”“Xem vị sư đệ kia kìa, mặt mày có thần, khí thế bất phàm, nhìn là biết căn cơ rất vững, nhất định phải đến Võ Chiếu Phong của chúng ta!”“Chưa chắc à, Võ Chiếu Phong các ngươi toàn lũ đàn ông thô kệch, sư đệ kia nhã nhặn thanh lịch, vào Ngọc Hoa Phong bọn ta mới thích hợp!”Thái Huyền Tông có bốn ngọn núi, lần lượt là Thiên Cực Phong, Thúy Hà Phong, Võ Chiếu Phong và Ngọc Hoa Phong. Đệ tử Thúy Hà Phong đều là nữ, đệ tử Võ Chiếu Phong thích vung đao múa kiếm, thể lực dư thừa, đánh nhau như cơm bữa. Đệ tử Ngọc Hoa Phong tinh thông bùa chú, ám khí, trận pháp, độc dược, thoạt nhìn ai cũng hiền hòa nho nhã nhưng không dễ trêu vào, trích lời đệ tử Võ Chiếu Phong thì là “trong ngoài trái ngược, khẩu Phật tâm xà, nụ cười giấu dao”.Thiên Cực Phong là đặc biệt Huyền Tông đông đảo người tài, vô số đại năng, chưởng môn và ba vị phong chủ đều là cao thủ cảnh Luyện Hư, cũng là nhân vật có máu mặt của đại lục Thần Châu. Phong chủ Chung Ly Tĩnh của Thiên Cực Phong đã đạt đến cảnh Đại Thừa, là đại năng hàng đầu chỉ đếm được trên đầu ngón tay, đến chưởng môn Thái Huyền Tông còn phải cung kính gọi ông ta là “Chung Ly tiên tôn”.Chung Ly Tĩnh tu đạo Vô Tình, tính tình xa cách lạnh lùng, không màng quyền lực, một lòng hướng đạo. Ông ta chỉ có ba đệ tử nhưng ai cũng là thiên tài vang danh, gồm đại đệ tử Bùi Ngọc Trạch, nhị đệ tử Mạnh Trần còn trẻ đã đột phá cảnh Nguyên Anh, tam đệ tử Ân Trì cũng đã đến đỉnh cấp cảnh Kim Đan, sắp sửa đột phá cảnh Nguyên có một đệ tử mới nào chưa nghe đến danh hào Chung Ly tiên tôn, họ đều xem ba vị sư huynh Thiên Cực Phong là thần tượng, song không ai muốn xin vào Thiên Cực Phong cả, đơn giản vì chênh lệch quá lớn. Dù họ đã là nhân tài trong mấy nghìn người nhưng cũng mới ở Luyện Khí hay Trúc Cơ thôi, nên nào dám mơ tưởng đến thánh địa Thiên Cực quy định của Thái Huyền Tông, đệ tử mới sau khi nhập môn được tự do lựa chọn sư phụ, các phong chủ cũng sẽ quan sát căn cốt, tính cách và thiên phú của chúng đệ tử, nếu hài lòng thì nhận làm học trò, còn cảm thấy không thích hợp thì sẽ kiến nghị đệ tử đó bái người qua vô số lần sàng lọc, mười đệ tử xuất sắc nhất trong mấy nghìn tu sĩ xếp thành một hàng. Người đầu tiên bước ra khỏi hàng là một nam đệ tử, hắn tiến lên hành lễ với các vị trưởng lão, dù kích động nhưng không quên tôn kính, “Đệ tử là Thai Hồng Hiên, hy vọng có thể theo Dữu trưởng lão của Ngọc Hoa Phong tu tập. Đệ tử nhất định sẽ chăm chỉ học hành, mong Dữu trưởng lão thu nhận đệ tử!”Trưởng lão Dữu Niên của Ngọc Hoa Phong hiển nhiên rất vừa lòng về Thai Hồng Hiên, bèn vui vẻ gật đầu. Thai Hồng Hiên mừng rỡ quỳ xuống dập đầu ba cái thật vang, chính thức gia nhập Ngọc Hoa đệ tử sau đó cũng lần lượt gia nhập, cho đến đệ tử cuối cùng, các trưởng lão nhìn qua rồi đồng loạt phấn niên ước chừng mười bảy mười tám, cao ráo nhưng không gầy yếu, y phục đen bọc lấy cơ thể cân xứng rắn rỏi vô cùng mạnh mẽ. Gương mặt hắn không có gì để chê, mày dài mắt sáng, ngũ quan như khắc, sắc bén hệt lưỡi đao rời vỏ, khí thế ngông cuồng độc nhất vô nhị.“Hạt giống tốt đấy!” Mắt Dữu Niên sáng lấp lánh, cảm thán rằng, “Còn chưa nhược quán đã kết đan rồi, thiên phú này có thua gì thằng bé họ Ân bên Thiên Cực Phong đâu.”Trưởng lão Bạch Bích của Thúy Hà Phong gật đầu tán thành, nếu Thúy Hà Phong không có quy định chỉ nhận nữ đệ tử thì bà cũng chen một chân lão Bộ Vân Kiên của Võ Chiếu Phong cũng đánh giá súc tích, “Xương cốt rắn chắc, hạ bàn vững, thích hợp luyện đao.”Dữu Niên nghe thế lập tức cảnh giác, “Ngươi muốn gì? Ta nhìn trúng thằng bé trước!”Bộ Vân Kiên mặt không cảm xúc, “Lời của ngươi không có giá trị.”Hai người liếc nhau, ngầm hiểu ý, chuẩn bị chiêu mộ đệ tử mình vừa ý thì chúng đệ tử đột nhiên náo động, thậm chí nghe tiếng hô phấn khích của nhóm sư muội Thúy Hà vị trưởng lão bực bội quay đầu nhìn, chỉ thấy chúng đệ tử tự động dạt ra hai bên, chừa ra một con đường cho người mới đến, vừa ngạc nhiên vừa hưng phấn gọi, “Mạnh sư huynh!”Mạnh Trần lễ phép gật đầu với các sư huynh đệ, ánh mắt dừng ở nhóm đệ tử mới, chẳng biết y ngắm trúng ai mà sóng mắt lay chuyển, khóe môi nhợt nhạt hơi nhếch vốn đẹp tuyệt trần, giờ buông lỏng nét mặt, hệt như nắng rọi tuyết tan, sáng ngời như vầng trăng mới nhú, một ánh nhìn như gom cả non sông. Các đệ tử đồng loạt nín thở, ngơ ngác giương mắt tròn xoe ngắm đến ngây người.
Editor VệnMạnh Trần theo Chung Ly Tĩnh về Thái Huyền cõi trần vào giới tu chân, y nhìn đâu cũng bỡ ngỡ, không quen biết ai. Đại sư huynh Bùi Ngọc Trạch là người ngoài nóng trong lạnh, rất khó gần, Mạnh Trần không dám bắt chuyện, mỗi khi tu luyện gặp bình cảnh chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi đi nhờ sư tôn dần, Mạnh Trần phát hiện Chung Ly Tĩnh không lạnh lùng xa cách như trong tưởng tượng. Ông ta đã đứng trên đỉnh giới tu chân, còn y mới tập tễnh những bước đầu tiên, ngay cả luyện khí cũng không hiểu, đặt câu hỏi nào cũng ấu trĩ đến ngớ ngẩn, e là đệ tử Trúc Cơ cũng chẳng đủ kiên nhẫn trả Chung Ly Tĩnh lại trả lời từng câu điệu của ông ta vẫn mãi lãnh đạm nhưng giải đáp từng vấn đề vô cùng tỉ mỉ, y không hiểu ông ta sẽ giảng lại lần thứ hai, lần thứ ba, đến khi nào Mạnh Trần hiểu mới đầu Mạnh Trần sợ nơm nớp như đi trên băng mỏng, về sau quen rồi thì ôm sách tung tăng chạy đến Thiên Âm Các tìm Chung Ly Tĩnh thường gì y cũng chỉ là đứa nhỏ mười ba tuổi, không thể ngồi yên một chỗ cả ngày. Sư tôn tuy lạnh lùng nhưng ít ra vẫn nói chuyện với y, để y không thấy cô độc trên Thiên Cực Phong rộng lớn vắng tiến bộ rất nhanh, cũng hiểu biết nhiều hơn, rốt cuộc cũng biết đạo của Chung Ly Tĩnh khác với những tu sĩ bình thường, sư tôn của y tu đạo Vô đứng trên vạn người phải vứt bỏ tình cảm, không dao động vì tình, không để tình chi phối. Người tu đạo Vô Tình không thể cảm nhận buồn vui sướng khi biết chuyện này, Mạnh Trần rất vui, sư tôn tu đạo Vô Tình thì dù y yếu kém vụng về đến đâu, sư tôn cũng sẽ không ghét bỏ rồi đuổi y đi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, y lại không chắc chắn một người không còn cảm nhận được vui buồn liệu có phải chuyện tốt hay không?Hân hoan, vui sướng, hạnh phúc hoặc đau khổ đều là một phần của cuộc sống, còn cảm nhận được chứng tỏ mình vẫn đang sống. Nếu không thể cảm nhận từng cung bậc cảm xúc thì cuộc đời còn ý nghĩa gì nữa?Nếu đạt đến đại đạo tối thượng mà vẫn cô đơn lẻ bóng, bên cạnh không một ai chia sẻ thì tu luyện để làm gì?Mạnh Trần biết mình suy nghĩ nông cạn, sư tôn sẽ không quan tâm đến cảm xúc vui buồn gì đâu. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng y vẫn âm thầm đến chỗ sư tôn thường xuyên hơn, ngoài việc khảo bài, hễ không có gì làm là y lại chạy đến Thiên Âm Các. Y tìm đủ cách mở đề tài nói chuyện với ông ta, còn giả bộ tình cờ làm rơi vài món đồ, có lúc là bánh kẹo, có lúc là châu chấu cỏ y tự tay bện, có khi là hạc giấy nhỏ, y muốn cho sư tôn dính một chút “hơi người”.Có lẽ Chung Ly Tĩnh không thấy, hoặc giả có thấy cũng không quan tâm mấy trò vặt đó. Thái độ của ông ta vạn năm như một, mãi mãi là Chung Ly tiên tôn vô dục vô Trần hơi mất mát, nhưng hắn hiểu mỗi người có đạo riêng, y không thể nào khiến sư tôn đổi tính được. Thế nhưng y vẫn không nản lòng, bởi vì từ nhỏ y đã hiểu đạo lý có qua có lại, người khác tốt với y một, y phải đáp trả mười. Chung Ly Tĩnh kéo y ra khỏi bùn lầy, cho y một chốn nương thân, còn dạy y đọc sách, tu luyện, kiếm thuật, biến y từ một đứa trẻ yếu ớt thành một thiếu niên mạnh mẽ, tựa như giấc mơ y từng ao ước khi xưa kia vẫy vùng trong tuyệt Ly Tĩnh vừa là ân nhân, vừa là ân sư của y, y đã thề đền đáp ông ta cả sau bị nhốt trong hang, dù tay chân tàn phế, thân tàn ma dại nhưng y vẫn không có ý định buông xuôi. Bởi vì y tin rằng, dù cho cả Thái Huyền Tông nghi ngờ y, dù cho sư huynh đệ gắn bó keo sơn phản bội y, nhưng nhất định sư tôn sẽ tin là y trong ngày nào đó, y may mắn tìm được cơ hội thoát khỏi lao tù, thế nhưng ông trời cứ như đang vờn y mà cho đổ mưa to, tay chân y không có sức, mới chạy được mấy bước đã ngã vào vũng đôi giày không vương bụi trần hiện ra trước mắt, Mạnh Trần ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, chưa kịp gọi “sư tôn” đã bị mũi kiếm lạnh lẽo chĩa vào giác trời sập cũng chỉ đến thế, khoảnh khắc đó, Mạnh Trần suy sụp hoàn toàn.“Sư tôn…” Người y run lên vì giá lạnh và đau khổ, mắt nhìn chằm chặp gương mặt lạnh lùng bất biến của Chung Ly Tĩnh, “Đến người cũng không tin con sao?”Chung Ly Tĩnh lẳng lặng nhìn y, mũi kiếm vẫn chĩa vào cần cổ trắng bệch.“Không liên quan đến chuyện này.” Tiên tôn đứng trên mây nói rất bình thản, “Chỉ là không thể trái mệnh trời.”Chỉ vài lời ít ỏi nhưng Mạnh Trần vẫn hiểu giới như Chung Ly Tĩnh có thể giao lưu với Thiên Đạo, ông ta nhìn thấy thiên cơ liên quan đến con đường tu luyện. Thiên cơ mà Chung Ly Tĩnh nhìn thấy là ông ta sẽ vì một người mà hủy đạo Vô Tình, chôn vùi tu vi mấy trăm là người khác biết tin này, e là sẽ tìm mọi cách tránh xa người được thiên cơ nhắc đến, tốt nhất là cả đời không gặp. Nhưng Chung Ly Tĩnh thì khác, tính ông ta kiêu ngạo, không tin số mệnh của mình sẽ thay đổi chỉ vì một người, càng không tin đạo tâm kiên cố như tường đồng vách sắt của mình lại dao động vì một kẻ xa lạ. Thế nên ông ta làm trái ý trời, chủ động đi tìm người mà thiên cơ nói, để rồi trong một đêm tuyết lớn, ông ta thu nhận đứa bé thoi thóp ven đường làm đồ đầu ông ta muốn khiêu khích Thiên Đạo, ngờ đâu cuối cùng lại mua dây buộc đạo Vô Tình xuất hiện vết nứt, vị tiên tôn tự cao tự đại rốt cuộc phải thừa nhận rằng không thể chống đối ý ta sẽ không hủy đại đạo vì một đệ tử, thế nên ông ta buộc phải lựa chọn cách cuối cùng là giết y chứng đạo vốn vô tình, nếu vứt bỏ nghìn năm tu luyện vì một người, há chẳng phải thành trò cười?Vậy nên dù Chung Ly Tĩnh biết Mạnh Trần bị oan, biết y phải chịu tra tấn, chịu nhục nhã, nhưng đâu có liên quan gì đến ông ta chỉ biết là giết người trước mắt thì đường tu hành sẽ không còn chướng Trần nghe vậy thì bật cười, gương mặt đẫm nước mắt lẫn nước mưa, “Ngày đó ông cứu ta là để tự tay giết ta sao?”Giết ta để chứng đại đạo của hổ là Chung Ly tiên tôn muôn người kính ngưỡng, nực cười thay, vậy mà trước kia y còn lo sư tôn một thân một mình có lẽ sẽ cô độc cười thay, y còn vắt óc tìm mọi cách chọc sư tôn vui, dù chỉ một chút cũng Chung Ly tiên tôn đứng trên vạn người, Chung Ly tiên tôn một lòng cầu đạo, nào có cần mấy thứ dư thừa đó.“Không dám phiền ông ra tay.” Mạnh Trần vươn tay nắm lưỡi kiếm trước mặt, máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống mũi kiếm, tan vào lòng đất, “Ta tự làm.”“Sư tôn.” Y nói lời cuối, “Ta không nợ ông nữa.”Mười năm săn sóc, mười năm dạy dỗ, mười năm ơn nghĩa…Ta dùng cái mạng này trả cho ông, từ đây chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.—o0o—Bởi vì bí cảnh Thái Hư bất ngờ xuất hiện Thao Thiết cảnh Hóa Thần, suýt gây thương vong diện rộng, chưởng môn lo rằng trong bí cảnh còn thai nghén ra không ít sinh vật nguy hiểm khác nên tạm thời hủy bỏ thám đệ tử tuy tiếc nuối nhưng cũng hiểu tính mạng quý nhất, nếu họ đụng phải Thao Thiết cảnh Hóa Thần e là đến bã cũng không mà Chung Ly tiên tôn kịp thời xuất hiện giết chết Thao Thiết, chứ không thì không biết tổn thất biết bao nhiêu mạng Ly tiên tôn đã về, các đệ tử mừng như mở hội, nhất là những đệ tử mới nhập môn mấy năm gần đây, ai cũng muốn thấy dáng vẻ tiên tôn trông như nào. Đáng tiếc là sau khi rời khỏi bí cảnh, tiên tôn về thẳng Thiên Cực Phong, các đệ tử buồn thiu, hâm mộ đố kỵ hận với bốn đệ tử thân truyền của Chung Ly tiên giờ, nhị đệ tử Mạnh Trần đang ở trong Thiên Âm Các của Chung Ly khi giết Thao Thiết cứu Mạnh Trần, Chung Ly Tĩnh đưa y về Thiên Âm Các. Dọc đường y không nói tiếng nào, chỉ lẳng lặng nhìn bóng lưng thân còn bé dõi theo bóng lưng ông ta, y luôn thấy sư tôn cao lớn uy nghi, y vừa sùng bái vừa thấy an Trần năm mười mấy tuổi không điềm đạm như bây giờ, thường xuyên tự nhủ rằng tiên tôn lợi hại kia là sư phụ ta tôn bảo bọc y hệt như cha từ sau đêm mưa ấy, tất cả đã thay không hận ông ta, dù sao Chung Ly Tĩnh cũng có công nuôi nấng y mười năm, ngày xưa nếu không có ông ta, y đã chết vào năm mười ba những tình cảm khác như ngưỡng mộ, tôn thờ, yêu quý đã vụn vỡ theo nhát kiếm kia rồi, bây giờ Chung Ly Tĩnh chỉ là một người xa lạ có gương mặt quen thuộc lớn tự động khép lại, trong Thiên Âm Các quạnh quẽ đìu hiu, khói đàn hương lững Trần đứng trước cửa, cụp mắt im Ly Tĩnh thấy y không đi theo bèn quay đầu lại, thanh niên lặng lẽ đứng ở cửa, hàng mi như lông quạ rủ xuống che khuất tâm tình trong ánh mắt, ở y toát lên sự thờ ơ, xa cách và… đề Ly Tĩnh nhìn y một lúc lâu rồi lên tiếng, “Qua đây.”Mạnh Trần hơi sững sờ, cất bước đi đến, vẫn giữ khoảng cách nhất định với Chung Ly Tĩnh. Y cho rằng với tính cách của Chung Ly Tĩnh thì trước tiên sẽ kiểm tra bài tập và quá trình tu luyện trong thời gian qua, y đang cân nhắc phải trả lời thế nào thì Chung Ly Tĩnh phất tay một cái, đặt hai bình rượu lên Trần nhìn bình sứ trắng khắc hoa đào, bỗng chốc thất thần.“Là rượu hoa đào trong chợ người phàm.” Chung Ly Tĩnh nhìn y, cất giọng lãnh đạm, “Ta nhớ lúc trước con rất thích rượu này.”Trước kia Mạnh Trần thích rượu hoa xuân năm ấy, y cùng sư huynh sư đệ cúp học, lẻn xuống núi tham gia hội Bách Hoa. Lúc đó có một quán trọ bày bán rượu hoa đào, vị ngọt thanh, thoang thoảng hương hoa. Ba sư huynh đệ mua mấy bình rượu, ngồi bên cửa sổ lầu hai của quán trọ, vừa uống rượu vừa tán gẫu vừa ngắm chợ hoa, vui quên trời chơi đến chập tối mới chịu về, Mạnh Trần giấu hai bình rượu hoa đào trong tay áo, định lén chạy về Tê Tuyết Cư thì vô tình bắt gặp một người ngồi thiền trong đình trên Thiên Cực tôn áo trắng, ngân quan tóc đen, lạnh lùng cô độc, chỉ nhìn bóng lưng cũng khiến người ta sinh lòng kính sợ, nhưng Mạnh Trần nhìn dáng hình đơn độc dưới hoàng hôn kia lại thấy nhoi nhói trong và sư huynh đệ ra ngoài chơi quên đường về, một mình sư tôn ở lại trên Thiên Cực Phong vắng lặng từ lúc mặt trời ló rạng đến khi vầng trăng treo qua ngày, năm qua năm vẫn luôn là như bỗng thấy áy náy vô cùng, bất chấp bị phát hiện mình lén xuống núi, y chạy bước nhỏ vào đình, đặt hai bình rượu hoa đào lên bàn đá nghe cái Ly Tĩnh mở mắt, hờ hững nhìn Mạnh Trần. Mạnh Trần đánh liều, “Sư tôn, đây là rượu mà con lén xuống núi mua, hương vị tuyệt lắm, người có muốn nếm thử không?”Y cứ nghĩ Chung Ly Tĩnh sẽ không buồn phản ứng, nào ngờ ông ta thật sự nhấc một bình Trần ngớ người, sau đó lòng như nở hoa, vội vàng dùng khinh công bay về phòng mình lấy ly, tự tay rót đầy đưa cho ông ta, rồi giương cặp mắt trông mong nhìn ông ta uống cạn, “Ngon không ạ?”Chung Ly Tĩnh đặt ly xuống, “Tàm tạm.”Mạnh Trần biết sư tôn nhận xét như vậy là nể mặt mình lắm rồi, sư tôn của y không gì không biết, không gì không làm được, từng thưởng thức vô số món ngon vật lạ trên đời, cũng đã nếm rượu quý tiên giới, sao có thể để mắt đến bình rượu hoa đào bèo bọt của cõi phàm. Nhưng y vẫn hớn hở, dứt khoát rót cho mình một ly rồi ngửa đầu uống cạn, nói hùng hồn, “Sư tôn, hôm nay chúng ta không say không về.”Thật ra Mạnh Trần không phải người mê rượu, nhưng hôm nay y thật sự có ý không say không về, y muốn thấy Chung Ly Tĩnh say một lần, muốn thử xem sư tôn thờ ơ lạnh lùng khi say rồi có để lộ biểu cảm nào khác hay bình rượu hoa đào hết veo, Mạnh Trần chạy vào kho lấy một vò rượu tiên Vân Túy, tiện tay chộp luôn hai cái bát lớn trong bếp. Chung Ly Tĩnh vậy mà cũng thuận theo, để mặc cho y ôm mưu đồ rót rượu tràn bát rồi cười tủm tỉm đưa cùng Mạnh Trần gục trên bàn đá, cũng không thấy Chung Ly Tĩnh dính chút men say quá, Mạnh Trần nằm nhoài trên bàn, mơ mơ hồ hồ, tôn giả cảnh Đại Thừa hẳn là không bị rượu ảnh hưởng sau đó y không có ấn tượng, chỉ biết khi tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường ở Tê Tuyết Cư, được đắp chăn ngay với Mạnh Trần, ký ức đó đã thuộc về kiếp trước, kiếp này cứ cho là có thì cũng đã qua bốn, năm năm rồi. Không nhắc thì y cũng chẳng nhớ, vậy mà không ngờ Chung Ly Tĩnh lại mang về hai bình rượu hoa không giống việc mà Chung Ly tiên tôn sẽ là trước kia chắc hẳn y sẽ mừng rỡ, nhưng bây giờ…“Đệ tử khi ấy nhỏ dại không hiểu chuyện nên phóng túng vô lễ, buông thả mê rượu.” Mạnh Trần nói khẽ, “Giờ thì không như vậy nữa.”Chung Ly Tĩnh quan sát y, “Bây giờ không thích nữa sao?”“Vâng.”Mạnh Trần im lặng một lúc lâu rồi nói, “Không thích.”
Editor VệnPhó Nghiêm bị hai thằng nhóc quần cho trán nổi gân xanh, tức quá bật cười, “Được, muốn ăn roi đến thế thì cả hai cùng chịu phạt!”Cuối cùng Mạnh Trần bị phạt mười roi, tội lén vào cấm địa vốn không phải tội nặng, hơn nữa có cả đống người xin tha cho y, Phó Nghiêm cũng đành giơ cao đánh khẽ. Tiết Lãng thì thê thảm hơn nhiều, hắn bị phạt ba mươi roi, tu vi thấp không có chân khí hộ thể nên được người ta khiêng khiêng Tiết Lãng là hai đệ tử nhập môn cùng lúc với hắn. Một người thở dài, “Tiết Lãng à, não ngươi bị úng nước phải không? Chúng ta khó khăn lắm mới vào được Thái Huyền Tông, ở còn chưa đến một tháng mà ngươi đã suýt bị đuổi. Ngươi tỉnh táo lại đi!”Người kia cũng nói, “Phải đấy, hôm nay nếu không nhờ Mạnh Trần sư huynh cầu xin cho ngươi thì ngươi bị Phó trưởng lão trục xuất là cái chắc. Với lại ta thật sự không hiểu ngươi nghĩ gì, lúc trước là Mạnh sư huynh đích thân mời ngươi vào Thiên Cực Phong, còn tham gia đợt thí luyện đệ tử mới, người ta tốt thế rồi mà ngươi còn ghen ghét hãm hại huynh ấy! Sống phải có lương tâm, ngươi nhìn lại bản thân mình đi!”Hai đệ tử để lại một bình thuốc trị thương rồi rời Lãng nằm chết dí trên giường, không đụng đến bình thuốc, cứ để mặc phần lưng máu me nhầy nhụa. Hắn cứ như không biết đau, chỉ thấy lòng âu lo bức bối vô cũng bị đánh mười y thế nào rồi? Có phải là đau lắm không? Có ai chăm sóc y không?Tiết Lãng phát hoảng, kiềm không được định nhổm dậy nhưng chợt khựng hắn hãm hại y, chắc y không chịu gặp hắn nữa đâu, có lẽ sau này thấy nhau chỉ đành xem như người Lãng nằm xuống lại, vùi mặt vào vậy cũng vậy mới là tốt nhất…Nghe tiếng cót két, có người đẩy cửa, Tiết Lãng tưởng là hai người đồng môn kia quay lại, cho đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc mang ý trách cứ, “Sao vẫn chưa bôi thuốc?”Tiết Lãng ngẩng đầu, cử động mạnh làm ảnh hưởng đến vết roi trên lưng, đau đến mức hít hà. Mạnh Trần thấy vậy thì khó chịu ra mặt, cau mày ngăn hắn lại, “Nằm yên đừng nhúc nhích!”Tiết Lãng nhìn y không chớp mắt, cổ họng khô rát, mất một lúc mới cất giọng khàn đặc, “Sao huynh lại tới đây?”“Đệ nói xem?” Từ lúc vào phòng, đôi mày Mạnh Trần chưa một lần giãn ra. Lần đầu tiên Tiết Lãng thấy y tỏ vẻ tức giận rõ ràng đến thế.“Bị thương thành như vậy sao không gọi ta? Hạc giấy truyền âm lúc trước đưa cho đệ đâu, vứt rồi sao?”“Không có!” Tiết Lãng lập tức phủ nhận theo bản năng rồi im bặt, lát sau không nhịn được hỏi, “Huynh thì sao? Huynh… ổn không?”“Ta không sao.” Mạnh Trần ngồi ở mép giường, lấy một bình Tử Kim Ngưng Huyết Đan từ ngực áo. Tiết Lãng thấy y hành động bình thường, không giống bị trọng thương thì yên tâm phần nào, hắn quay mặt đi che giấu biểu cảm, “Đừng hiểu lầm, ta thấy huynh mảnh dẻ ốm yếu, sợ huynh chịu không nổi mười roi, truyền ra ngoài thì mất mặt Thiên Cực Phong thôi.”Lúc này rồi còn mạnh miệng, Mạnh Trần vừa giận vừa buồn cười, cũng mặc kệ hắn. Y đổ ra hai viên thuốc, nghiền thành bột rồi xốc áo Tiết Lãng nhảy dựng như cá chép lộn mèo, “Làm gì…”“Đệ nằm yên cho ta!” Thấy máu dây ra áo ngày càng nhiều, Mạnh Trần không nhịn được nữa mà điểm mấy đại huyệt của Tiết Lãng, hắn nằm xụi lơ trên giường, muốn nhúc nhích cũng không Trần vốn định xốc áo Tiết Lãng lên để bôi thuốc, nhưng thấy áo đơn dính máu đã bết lại, sợ giật ra sẽ khiến vết thương bị rách nên y tìm cây kéo, cẩn thận cắt mở lớp Lãng né không được, hoảng đến mức túa mồ hôi hột, cậy mạnh mà rống, “Họ Mạnh kia! Huynh mà dám đụng vào ta, ta với huynh không đội trời chung!”Mạnh Trần kệ hắn, cắt quần áo dính máu đem vứt, lấy khăn sạch nhúng nước nhẹ nhàng lau sạch máu rồi rắc bột thuốc lên vết thương. Tử Kim Ngưng Huyết Đan là thuốc cầm máu thượng hạng, quý hơn nhiều so với thuốc trị thương thông thường mà hai đệ tử kia để lại, hiệu quả rõ ràng, máu ngừng chảy chỉ trong thoáng Trần quan sát, phát hiện vết roi đan xen kéo từ lưng Tiết Lãng xuống phía dưới, bèn vươn tay tháo thắt lưng Lãng sợ thật, “Làm gì nữa!!!”“Đừng la nữa.” Mạnh Trần bị hét đau cả tai, bất đắc dĩ nói, “Phía dưới cũng bị thương, đệ không thấy đau à?”“Không cần huynh lo!!!” Đoán được đối phương muốn làm gì, Tiết Lãng la hét, “Huynh đừng…”Muộn rồi, Mạnh Trần dứt khoát lột quần hắn xuống, để lộ cái mông hằn vết roi Tiết Lãng đỏ như bị hấp chín, mặt đỏ chót nóng ran, hận không thể xỉu tại chỗ.“Xấu hổ gì chứ.” Thấy hắn phản ứng dữ dội như vậy, Mạnh Trần không hiểu, “Ta đâu có làm gì khiếm nhã.”Tiết Lãng chín rục, hắn không lồng lộn nữa, nhắm mắt giả chết. Mạnh Trần xử lý vết thương cho hắn, mặc lại quần rồi giải huyệt, y dặn, “Mấy ngày tới không được lộn xộn, ở yên trên giường tĩnh dưỡng, đến giờ thì ta qua bôi thuốc cho đệ, nhớ chưa?”Tiết Lãng bất động, úp mặt vào gối nên giọng nghe nhừa nhựa, “Tại sao… huynh lại tốt với ta? Ta đã nói ta ghét huynh, còn vu oan hãm hại huynh… Huynh có bệnh đúng không, tại sao còn tốt với ta như vậy?”Mạnh Trần điềm nhiên hỏi, “Thế tại sao đệ thừa nhận với trưởng lão là đệ vu khống ta?”“Ta chỉ là…” Tiết Lãng lúng búng, “Ta chỉ đột nhiên cảm thấy thủ đoạn này bỉ ổi quá, không muốn dùng thôi… huynh đừng nghĩ nhiều!”“Ừm.” Mạnh Trần gật đầu, “Ta cũng chỉ đang chăm sóc sư đệ đồng môn thôi, đệ đừng nghĩ nhiều.”Tiết Lãng không nói không rằng.“Thôi, đệ nghỉ ngơi đi.” Mạnh Trần nói, “Chiều tối ta lại ghé.”Y quay người định đi thì Tiết Lãng ngẩng mặt lên, do dự hỏi, “Vết thương trên lưng huynh… không sao thật chứ?”Đôi mày Mạnh Trần cuối cùng cũng giãn ra, khóe môi hơi nhếch, “Ta có chân khí Nguyên Anh hộ thể, chỉ để lại dấu đỏ thôi, hai ngày là tan.” Y nhìn ra sự lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt thiếu niên, ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi, “Không yên tâm thì ta cho đệ xem nhé?”Tiết Lãng, “Không cần!!!”“Kêu gì như cha chết mẹ chết thế?” Một giọng nói trong trẻo chen ngang, đầy vẻ bất mãn, “Ăn mấy chục roi mà vẫn sung sức ghê nhỉ?”Nghe âm thanh này, Tiết Lãng và Mạnh Trần đồng thời biến sắc. Mạnh Trần quay đầu, thấy Ân Trì đến cùng Bùi Ngọc Trạch. Ân Trì thấy y thì xun xoe chạy đến, “Sư huynh, huynh sang đây làm gì? Xử lý vết thương chưa? Có đau lắm không?”Bùi Ngọc Trạch liếc nhìn Tiết Lãng nằm bẹp trên giường rồi nói với Mạnh Trần, “Vừa rồi Ân Trì qua đưa thuốc thì không gặp đệ, bọn ta bèn qua thăm Tiết sư đệ, không ngờ đệ cũng ở đây.”Ân Trì cười khẩy, nói thẳng mặt, “Đệ đâu có thăm nó, nó tự tìm đường chết thì thôi đi, còn dám kéo sư huynh theo. Ba mươi roi là quá ít, nếu là đệ thì phải quất một trăm roi mới vừa!”Hắn buông lời cay độc, mang sát ý và căm hận rõ rệt, nếu không có người ở đây không chừng hắn đã giết người Trần hạ giọng cảnh cáo, “Ân Trì.”“Sư huynh!” Ân Trì bùng nổ, “Huynh còn che chở nó làm gì? Nó hại huynh như vậy còn chưa đủ sao?! Hôm nay huynh không nên xin tha cho nó, nó không xứng được ở lại Thiên Cực Phong…”“Tiết Lãng do ta đưa vào.” Mạnh Trần ngắt lời, “Ta cũng đã truyền tin cho sư phụ rồi, Tiết Lãng là đồ đệ được sư phụ thừa nhận. Bây giờ chưa được một tháng đã đòi đuổi hắn, thể diện của sư phụ còn biết để vào đâu?”Y rất ít khi dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy, Ân Trì nhất thời nghẹn họng, tuy hiểu nhưng không muốn chấp nhận, hai người rơi vào thế giằng co. Bùi Ngọc Trạch phá vỡ bầu không khí căng thẳng, “Sư huynh của ngươi đã lựa chọn hắn, chắc chắn phải có lý do. Huống hồ Tiết Lãng cũng là sư đệ của ngươi, Ân Trì, ngươi sửa cái thói ngang ngược đi.”Ân Trì lạnh lùng cười nhạo, có vẻ vẫn không phục nhưng cũng không muốn chọc giận Mạnh Trần, đành phải im miệng.“Hình như bọn ta đến muộn một bước rồi, không ngờ đệ đã giúp Tiết sư đệ xử lý vết thương.” Bùi Ngọc Trạch mỉm cười, dịu giọng bảo, “Nhưng đừng quên chính đệ cũng bị thương, về thôi, ta kiểm tra cho đệ.”Mạnh Trần im lặng mím môi, nhìn Tiết Lãng một cái rồi định đi theo hai người ngờ xác chết Tiết Lãng bất thình lình rú lên, “Ái da—!!!”Mạnh Trần quay lại ngay tức khắc, Ân Trì bị tiếng hét làm giật mình, tức tối quát, “Ngươi bị tâm thần hả?!”“Ui đau bụng quá…” Tiết Lãng rít một tiếng, mặt nhăn nhó, “Ta muốn đi vệ sinh, có vị sư huynh nào rảnh không dìu ta đi với?”Ba người không lên tiếng, Tiết Lãng tỏ vẻ đau khổ, “Ta không nín nổi nữa rồi, đỡ ta đi với, vết thương đau lắm không cử động được!”Bùi Ngọc Trạch nhìn hắn quằn quại trên giường rồi nói, “Ân Trì, ngươi giúp sư đệ đi.”Ân Trì sửng sốt, “Ta á? Ta không đi!”“Ngươi không đi.” Bùi Ngọc Trạch liếc hắn, “Chẳng lẽ để Mạnh sư huynh của ngươi đi?”Mặt Ân Trì sượng ngắt, đứng đờ ra một lúc lâu mới giận đùng đùng bước qua, lôi cánh tay Tiết Lãng xách hắn xuống Trần định tiến đến nhưng cố gắng kiềm lại, yên lặng nhìn Tiết Lãng bị Ân Trì lôi đi xềnh Ngọc Trạch đứng bên cạnh quan sát tất thảy biểu cảm của Mạnh Trần, chợt cười nói, “Dường như A Trần đặc biệt quan tâm đến Tiết sư đệ.”Mạnh Trần, “Ta thay mặt sư phụ chọn hắn, đương nhiên phải chịu trách nhiệm săn sóc.”“Cũng phải.” Bùi Ngọc Trạch cười nói, “Ta nhớ lúc Ân Trì mới đến, thái độ của đệ cũng y hệt, cực nhọc đêm ngày chăm sóc nó, ngay cả bưng cơm rót nước cũng đích thân làm, chẳng trách nó quấn đệ như vậy. Đệ cẩn thận, cứ tiếp tục thì coi chừng Tiết Lãng biến thành Ân Trì thứ hai đấy.”Mạnh Trần lắc đầu, “Sư huynh cứ đùa, huynh thấy Tiết Lãng có cái tính dính người không?”Bùi Ngọc Trạch định nói gì thì chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng hét kinh thiên động địa, xen lẫn tiếng quát mắng của Ân Trì, “Ngươi nhớ mặt ta đấy!!!”Mạnh Trần hết hồn, tức tốc chạy ra thì thấy một mình Tiết Lãng loạng choạng đi vào, không thấy Ân Trì đâu cả.“Sao thế?” Mạnh Trần không rảnh lo việc khác, bước lên đỡ hắn, “Mới la hét gì vậy?”“Ờm, nói ra ngại quá.” Tiết Lãng khịt mũi, “Ta bị thương nặng, đứng không vững nên xả nước không đúng hướng, bất cẩn… làm ướt giày Ân sư huynh.”Mạnh Trần, “…”Bùi Ngọc Trạch, “…”
Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 60 Thích Editor Vện Mạnh Trần bình tĩnh đẩy hắn ra, giơ tay xoa đầu hắn, “Mai cốc chủ chữa hỏng đầu ngươi rồi sao? Vô lý, thoạt nhìn y đáng tin lắm mà…” Ma tôn bắt lấy tay y, xoa gò má dính thuốc mỡ của y, “Ta nghiêm túc đấy, ta nhớ ra ký ức ba nghìn năm trước, cũng thấy ngươi.” Mạnh Trần ngơ ngẩn, sốt sắng ra mặt, “Nhanh thế đã nhớ ra rồi à?” “Chỉ có một đoạn ngắn thôi.” Hắn nói, “Nhưng cảm giác rất thật, rất quen thuộc… Không phải ảo giác mà rõ ràng là ta đã từng trải qua. Mai cốc chủ nói ghim châm thêm vài lần thì hiệu quả sẽ rõ rệt hơn, có lẽ không bao lâu nữa ta sẽ nhớ lại toàn bộ.” Mạnh Trần nôn nao, môi run run, khàn giọng hỏi, “Vậy ngươi vừa mới nói, ngươi nhớ ra tên mình…” Hắn cười toe toét, nhìn vào mắt y, “Là Tiết Lãng. Ta nghe ngươi gọi ta là Tiết Lãng.” Chóp mũi Mạnh Trần nóng lên, không kiềm được rơi nước mắt. Tiết Lãng không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm siết y vào lòng. Hắn hiểu cảm xúc của Mạnh Trần, suốt thời gian qua, thật ra Mạnh Trần không hề bình tĩnh như y thể hiện ngoài mặt. Y cũng lo lắng, cũng sợ hãi, cũng bất an, sợ niềm tin sụp đổ, sợ nhận được đáp án không như hai người mong muốn. May mắn thay, họ đã thắng canh bạc này. “Ngươi lại dây thuốc lên mặt ta.” “Ừm, dù sao cũng dính đầy mặt rồi, dính thêm chút có sao đâu.” Mạnh Trần khịt mũi, cuối cùng cũng nhoẻn cười. Tiết Lãng xoa nhẹ đuôi mắt ướt át của y, dịu dàng nói, “Từ nay về sau ta sẽ không bao giờ làm ngươi khóc nữa.” Mạnh Trần ngẩng mặt, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn không chớp, cất giọng buồn hiu, “Cũng không được rời xa ta.” “Được.” Tiết Lãng cúi đầu, đặt một nụ hôn đầy yêu thương lên trán y, “Dù ngươi có mắng ta đánh ta đuổi ta, ta cũng sẽ không rời xa ngươi. Lừa ngươi làm chó, ngoéo tay nào.” “Ấu trĩ.” Mạnh Trần lẩm bẩm, sau đó duỗi ngón út ngoéo tay với hắn. —o0o— Mới qua một lần điều trị mà Tiết Lãng đã nhớ lại một phần ký ức, Mai Tiếu Hàn cũng cao hứng, ghim thêm ba lần nữa theo đúng tiến trình. Phần ký ức chôn sâu rốt cuộc cũng được giải phóng, tuôn ra ào ạt như sông đổ về biển. Những mảnh ghép rời rạc hợp thành một chuỗi hoàn chỉnh, hắn thức đêm trông ngóng cập nhật khi còn ở Trái Đất, sau đó rơi vào bể tình với Mạnh Trần. Lần đầu xuyên vào sách, hắn kiên quyết đóng vai ác, cho đến khi sống lại rồi cùng Mạnh Trần trải qua những cay đắng ngọt bùi… Một tháng sau, hắn gần như đã nhớ lại tất cả. “Nhưng ký ức của ba nghìn năm trước ta chỉ nhớ được một đoạn ngắn.” Sau lần trị liệu cuối cùng, Tiết Lãng khó hiểu, “Tại sao nhỉ?” Hắn gấp gáp muốn biết năm xưa đã xảy ra chuyện gì, tại sao Mạnh Trần lại ở bên hắn, nhưng cố gắng cách mấy cũng chẳng nhớ thêm điều gì. “Chắc là quá lâu nên khó khôi phục.” Mai Tiếu Hàn rút châm cho hắn, “Ta cũng không có cách, chỉ có thể chờ qua một thời gian xem thế nào.” Tiết Lãng hậm hực, Mai Tiếu Hàn vỗ vai hắn, khuyên giải, “Nghĩ thoáng chút đi, quá khứ tuy quan trọng nhưng quan trọng nhất vẫn là hiện tại.” Y chớp mắt, cười tủm tỉm, “Mạnh Trần đang chờ ngươi đó.” Nghe vậy, Tiết Lãng lập tức lên tinh thần, mặc quần áo chạy ra ngoài, quả nhiên thấy Mạnh Trần đang đứng dưới tán cây lê chờ hắn. Y cầm một tờ giấy trắng, đôi tay linh hoạt gấp vài cái rồi ném về phía hắn. Một con hạc giấy be bé vỗ cánh bay qua đậu lên vai Tiết Lãng, giọng nói hiền hòa vang lên bên tai, “Muốn ăn bánh thanh đoàn không?” Tiết Lãng nhìn người đứng dưới tàng cây, cười đáp, “Muốn.” “Ta làm xong rồi, còn nóng hổi, về rồi cho đệ nếm thử.” “Được.” Mai Tiếu Hàn đi ra gặp ngay cảnh này, không nhịn được trợn trắng mắt, mặt nhăn mày nhíu, “Hai người có cần sến đến thế không?” Cách có mấy bước cũng bày đặt gửi thư tình, còn muốn cho người ta sống nữa không? “Hâm mộ cứ nói thẳng.” Tiết Lãng hớn hở cất hạc giấy vào tay áo, tươi cười bước thật nhanh đến chỗ Mạnh Trần. Mai Tiếu Hàn nhìn bóng hai người xa dần, ngẫm lại sự tích tặng hoa tặng sao gửi hạc giấy của người ta mà giận sôi gan. Y nghiến răng ken két, âm thầm ra quyết định. Đêm nay mà tên đầu gỗ chết tiệt kia không chơi trò lãng mạn thì đừng hòng trèo lên giường y nữa! —o0o— Thời gian qua, Mạnh Trần và Tiết Lãng cư ngụ ở Lạc Xuân Các, Tiết Lãng đi ghim kim, Mạnh Trần rảnh rỗi không có gì làm, bèn mày mò học nấu ăn. Nhớ hồi còn ở Thái Huyền Tông, Tiết Lãng tỏ vẻ rất muốn uống xúp gà y nấu. Trước giờ Mạnh Trần chưa từng vào bếp, nên lần này tranh thủ học lén tay nghề của đầu bếp Mai Hoa Cốc, y học xong cách nấu xúp rồi tự tay làm bánh thanh đoàn, còn xào thêm vài món. Nhìn một bàn thức ăn phong phú, Tiết Lãng ngớ người, mất một lúc lâu sau mới hỏi, “Huynh tự làm?” “Ừ.” Mạnh Trần nói, “Ta nếm thử rồi, hương vị cũng tạm ổn, không biết có hợp khẩu vị đệ không.” Thật lâu trước kia, sư muội Thái Huyền Tông thường xuyên tặng bánh tự làm cho y, nhân cơ hội thổ lộ tấm lòng. Khi đó y nghĩ mãi không hiểu, người tu tiên đã tích cốc từ lâu, tặng đồ ăn thì có ý nghĩa gì chứ. Hơn nữa, thành trấn dưới núi thiếu gì đồ ăn, vừa ngon vừa tiện, cớ gì lại lãng phí thời gian tu luyện để làm bánh? Bây giờ y đã hiểu, thích một người thì sẽ muốn làm tất cả cho người đó, dù tốn thời gian tốn sức lực nhưng lòng lại vui. Tiết Lãng không nói hai lời, vội đi rửa tay rồi bốc một cái bánh thanh đoàn lên nhai nhồm nhoàm, khen không dứt miệng. Hắn quét sạch cả bàn thức ăn như gió cuốn, uống hết ba bát xúp gà. Mạnh Trần cản mà không được, hoảng hồn nói, “Coi chừng tức bụng đấy.” Tiết Lãng đặt bát xuống, nghiêm túc nói, “Chỉ cần là huynh làm thì có bao nhiêu ta cũng ăn được hết.” Biết rõ hắn nịnh bợ nhưng Mạnh Trần vẫn không nhịn được nhếch khóe môi, đứng dậy dọn chén đũa. Tiết Lãng vội ngăn y, nhanh tay ôm chồng chén bát đi trước, “Huynh nấu ăn rồi, phải để ta rửa chén! Phải rồi, thỉnh thoảng nấu một lần thôi, sau này không được lén ta nấu ăn, biết không? Lỡ bị bỏng hay cắt trúng tay thì sao?!” Hơn nữa, Mạnh Trần không hợp với chốn bếp núc mịt mù khói bụi, về sau cơm nước cứ để hắn lo là được! Nhìn hắn xắn tay áo rửa chén, Mạnh Trần nhẹ chân bước qua ôm chầm lấy hắn từ phía sau. Xoảng. Tiết Lãng run tay chọi bể một cái chén, vừa lo nghĩ phải đền tiền cho Mai Tiếu Hàn, vừa nói thật khẽ như sợ phá hỏng điều gì, “Sao thế?” Trong ấn tượng của hắn, Mạnh Trần rất hiếm khi làm hành động mang tính ỷ lại như vậy, chỉ có một lần duy nhất là khi y trọng thương sốt cao. Mạnh Trần nhắm mắt, áp mặt vào lưng hắn, “Xin lỗi.” Tiết Lãng khựng lại, lau khô tay rồi xoay người kéo Mạnh Trần ôm vào lòng, trêu y, “Xin lỗi gì, vừa rồi huynh bỏ độc vào đồ ăn hả?” Mạnh Trần ôm eo hắn, không nói tiếng nào. “Dù huynh bỏ độc thật thì ta cũng ăn.” Tiết Lãng dùng cằm cọ đỉnh đầu y, “Ta cam tâm tình nguyện cho huynh chuốc độc.” Mạnh Trần muốn cười, rồi lại thấy xót xa, vì y biết Tiết Lãng nói thật. Y cho hắn đường mật, hắn sẽ tươi cười nhận lấy. Y cho hắn thạch tín, hắn cũng sẽ nuốt xuống không chút do dự. Tựa như khi ở Ma Vực, y tiếp cận hắn với ý đồ mưu sát, làm bao nhiêu việc khiến hắn thất vọng, tổn thương, vậy mà Tiết Lãng vẫn bao dung, nhượng bộ hết lần này đến lần khác. Dù cho khi ấy chưa biết chân tướng, nhưng vết thương lòng mà y gây ra cho Tiết Lãng là thật. Suốt thời gian qua, ký ức của Tiết Lãng từ từ hồi phục, niềm vui sướng, kích động trong lòng Mạnh Trần nhiều bao nhiêu thì nỗi áy náy, tự trách cũng nhiều bấy nhiêu. Bất kể là thiếu niên Tiết Lãng hay Ma tôn Tiết Lãng đều vì y mà làm quá nhiều. Còn y lúc nào cũng làm hắn đau khổ. Kiếp trước đã vậy, kiếp này cũng… “Này, không được nghĩ vớ vẩn.” Tiết Lãng như biết y nghĩ gì, hắn dùng hai tay nâng mặt Mạnh Trần, nghiêm túc nhìn vào mắt y, “Nghe đây, huynh không biết đối với ta, huynh quan trọng đến mức nào đâu. Ta cũng nói rồi, vì huynh thì dù có phải làm gì điên rồ, ta cũng cam tâm tình nguyện, ta cũng vui vẻ bằng lòng. Vậy nên huynh không được nghĩ gì tiêu cực hết, nghe chưa?” Mạnh Trần mím môi, rời mắt không dám nhìn hắn. Nhìn thái độ này, Tiết Lãng biết y lại bắt đầu đâm vào bế tắc, hắn cuống lên, chưa nghĩ kỹ đã thốt, “Nếu huynh vẫn còn thấy có lỗi với ta, xin lỗi bằng miệng không có tác dụng thì làm gì thực tế đi!” Hắn vừa nói xong thì suýt tự cắn lưỡi, tự rủa mình mồm mép tép nhảy, không biết nói thì cứ ngậm cái miệng lại! Nào ngờ Mạnh Trần vậy mà không nổi giận, còn nhìn vào mắt hắn, hàng mi đen nhánh chớp chớp như đang hồi hộp. Tiết Lãng chưa kịp phản ứng, Mạnh Trần đã vươn hai tay ôm cổ hắn, nhón chân lên, nhắm mắt nghiêng đầu hôn lên môi hắn.
hóa ra sư đệ phản diện yêu thầm ta